Chủ Nhật, 20/5/2012, 13:54 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Để thời gian chữa lành vết thương
  09:41, 14/2/2012 (GMT+7)
 

 

28/12/2011….

 

Lại 1 ngày, 1 ngày nữa đã qua. Có những thứ theo thời gian ta vẫn tưởng sẽ xóa nhòa, thế nhưng khi nhìn lại, nỗi đau vẫn nguyên vẹn như cũ, cái cảm giác mất mát vẫn còn đó. Cũng giống như cái cảm giác hụt hẫng khi anh buông tay em, đến giờ này anh vẫn cảm giác nó thật rõ ràng và anh hiểu, trong suốt thời gian qua nó chưa bao giờ mất đi.

 

Có thể nói em là người đã mang lại cho anh nhiều cảm xúc nhất. Từ cảm giác tim đập loạn nhịp khi nói chuyện với em, cảm giác hạnh phúc khi được ở bên em, cảm giác tròn đầy khi được nắm tay bảo vệ em, cảm giác lo sợ khi phone mà em không bắt máy, cảm giác giận hờn khi em không quan tâm anh và cảm giác đau xót khi phải mất em và phải chờ đợi em.

 

Em àh, anh bắt đầu cảm thấy mệt mỏi khi có biết bao nhiêu người hỏi anh và em có chuyện gì. Anh chẳng biết phải nói với họ thế nào, vì có 1 cái gì đó cứ dâng lên làm nghẹn ứ cổ họng anh. Anh chỉ cười trừ cho qua chuyện rồi lắc đầu tỏ vẻ bình thường. Em àh, anh sợ. Anh sợ sẽ khơi gợi lại những gì mà anh đã cố quên, anh sợ anh sẽ lại tổn thương, anh sợ anh sẽ lại vì em mà mất ngủ và hơn gì hết, anh sợ những gì anh nói ra sẽ ảnh hưởng đến em, ảnh hưởng đến cuộc sống của em, ảnh hưởng đến gia đình em. Chẳng phải tự nhiên mà em lại nói với người khác rằng đừng nhắc tên anh trước mặt em. Em cũng như thế phải không em? Anh hiểu, anh đã làm cho em khó xử và đau lòng đến mức nào. Anh hiểu những gì em đã làm đều có lý do của riêng em. Anh hiểu giờ đây em chỉ muốn để tâm cho gia đình nhỏ của em. Anh hiểu chứ, anh biết chứ, nhưng nó vẫn đau em àh!

 

Dù chưa bao giờ em nói với anh lý do sao anh phải buông tay em, và cũng chưa bao giờ anh hiểu được nó 1 cách trọn vẹn. Anh đã bỏ ra bao nhiêu thời gian để cố tìm cho mình 1 lý do thích hợp, nhưng chưa bao giờ anh tìm ra đáp án. Anh muốn nhắn tin cho em để hỏi, anh muốn gọi điện thoại cho em để tìm câu trả lời đến phát điên, thế nhưng mỗi lần nhấn xong số em, anh lại cancel. Chẳng hiểu vì sao anh lại sợ nghe giọng nói của em, chẳng hiểu vì sao anh sợ nhìn thấy em. Có lẽ anh sợ em thấy anh tiều tụy như thế này mà quay lại, có lẽ anh sợ em thấy anh thay đổi mà bận tâm, có lẽ anh sợ nhiều…nhiều thứ lắm.

 

Anh không biết lúc bây giờ em đang nghĩ gì, và nếu vô tình đọc được bài viết này em sẽ nghĩ thế nào, nhưng hãy hứa với anh, dù thế nào cũng hãy cười thật nhiều em nhé. Em biết anh thích nhất là nhìn em cười mà, vì mỗi khi em cười gương mặt em rạng rỡ như ánh ban mai vậy. Và mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần nhìn thấy nụ cười đó của em, anh cảm thấy rất nhẹ nhõm. Dù bây giờ nụ cười đó không phải dành cho anh, dù bây giờ anh chỉ nhìn thấy nụ cười đó từ đằng xa, thế nhưng anh vẫn luôn muốn thấy em cười, để nó tiếp thêm động lực những lúc anh mệt mỏi.

 

Em àh…có quá nhiều điều anh muốn nói với em. Nhiều người nói với anh rằng hãy quên em đi vì giờ em đã có cuộc sống riêng. Nhưng anh không thể….và anh cũng không muốn như thế. Sao anh lại phải quên em? Sao anh lại phải quên đi người mà anh yêu thương hơn chính bản thân mình? Sao anh lại phải đưa tay ra gạt bỏ hết tất cả những gì ta đã có? Anh không muốn…không muốn như thế. Anh không muốn hình ảnh em mất đi trong tim anh 1 giây 1 phút nào cả. Anh muốn nó lúc nào cũng thật đẹp…thật trong sang…giống như em ! Đọc lại những dòng tin nhắn…cũng đã từng có lúc ta đã hạnh phúc. Người ta có thể dễ dàng có được những hạnh phúc, nhưng lại rất khó khăn để giữ mãi nó trong tim em àh. Vì thế anh sẽ không bao giờ làm mất nó nhé, không bao giờ xóa nó nhé, vì những lúc anh thấy nhớ em, anh sẽ lấy nó ra xem, để anh có cảm giác như mình vẫn còn bên nhau, để cho anh có cảm giác anh chưa bao giờ mất em, dù chỉ là trong mơ hồ.

 

Anh vẫn luôn quan sát em, vẫn lo đến phát điên khi nghe tin em bệnh, vẫn rất muốn chạy đến bảo vệ em, vẫn muốn nắm tay em thật chặt, vẫn muốn chúc em ngủ ngoan mỗi tối, anh vẫn luôn giữ những thói quen lúc còn em bên cạnh. Tất cả vẫn vậy, chỉ khác 1 điều rằng em không còn bên anh nữa. Em biết không, rất ít người cười 2 lần cho cùng 1 câu chuyện cười, nhưng có rất nhiều người khóc cho cùng 1 nỗi đau. Từ lúc buông tay em đến khi nghe tin em kết hôn, và đến lúc ta gặp lại nhau rồi xem nhau như người dưng, anh chưa bao giờ khóc vì em. Đôi khi nỗi đau dâng đến đỉnh điểm, con người ta không thể khóc được nữa mà chỉ biết cười thật nhiều. Em luôn hiểu anh đúng không, khi có chuyện gì buồn anh lại càng cười nhiều hơn.

 

Anh vẫn giữ số điện thoại cũ, vì anh sợ nếu anh đổi sẽ có lúc em có chuyện gì rồi lại không phone được cho anh để chạy đến bên em. Anh vẫn giữ nick yahoo cũ, vì anh sợ nếu anh đổi khi bế tắc em sẽ không tìm được anh mà trò chuyện. Anh vẫn thường đi trên những con đường cũ, vẫn ngồi ngay chỗ ghế đá ta vẫn ngồi, vẫn ăn những món ta từng ăn, vẫn làm những điều khi ta đã từng bên nhau,  vì anh hi vọng có khi nào đó cũng sẽ gặp em ở đó và tìm lại những kí ức giống anh. Không phải mình không gặp nhau. Chúng ta gặp nhau nhiều nữa là khác. Nhưng gặp rồi chỉ biết im lặng rồi lại đi qua nhau. Như khi em gặp 1 ngả rẽ trên cuộc đời, em ngập ngừng 1 chút rồi lại quyết định bước tiếp trên con đường em chọn.

 

Anh rất muốn cười chào em đấy, anh rất muốn nói với em rằng anh vẫn sống tốt nhưng anh lại không đủ dũng cảm, nhưng anh lại không thể. Anh vẫn luôn tự đặt cho mình câu hỏi rằng sao 2 ta vẫn còn tình cảm với nhau mà cứ phải như vậy ? Thế nhưng anh hiểu câu trả lời đó là gì, anh biết em cũng hiểu được. Trong cuộc sống không chỉ có duy nhất tình yêu là quan trọng nhất phải không em ? Em còn gia đình, còn bạn bè, còn nghề nghiệp và tương lai nữa. Nếu ở bên anh, sẽ có 1 ngày nào đó anh sẽ phá hỏng cả sự nghiệp của em, anh sẽ là người đặt dấu chấm hết cho tương lai của em và sẽ là người kéo em ra xa khỏi tình yêu thương của gia đình và bạn bè em. Anh hiểu điều đó. Anh hiểu tất cả những gì anh đã và đang làm đều chỉ vì hạnh phúc của em. Có rất nhiều người yêu thương anh, nhưng anh vẫn không thể tìm được ai thay thế em. Vì với anh, em quá đẹp, quá trong sáng như 1 thiên thần. Vì trái tim anh rất chật hẹp, khi 1 người chưa ra thì sao người khác có thể vào hả em ?

 

Nhưng, em ah!

 

…Có thể anh rất đau khi 2 ta cứ xem nhau như người xa lạ. Có thể anh không tài nào hiểu nổi vì sao thỉnh thoảng em lại chat và nhắn tin cho anh rất bình thường, rồi sau đó lại xem như anh không tồn tại? Có thể anh đã khao khát chạm vào em đến mức điên dại. Có thể anh muốn kéo em về bên anh hơn tất cả những gì khác. Thế nhưng, em àh, anh rất đau khi phải nói điều này. Nhưng có lẽ, yêu 1 người không nhất thiết là phải ở bên người đó. 1 con người, tổn thương  1 lần cho cùng 1 nỗi đau là quá nhiều rồi em àh. Huống hồ anh đã tổn thương vì em nhiều hơn 1 lần. Anh bắt đầu mệt mỏi ! Nếu em còn bận tâm đến anh, sẽ có lúc em cảm thấy tội lỗi với gia đình em, em hiểu không ?! Nếu em còn lo lắng cho anh, sẽ có lúc em sẽ vì anh mà làm tổn thương 1 người đã yêu em. Nếu như em còn đau vì anh, sẽ có lúc em sẽ phá hỏng cả cuộc sống của em, tương lai của em. Nếu như em còn nhớ tới anh, rồi em sẽ mệt mỏi em àh. Anh không muốn tất cả những điều đó đến với em. Anh không muốn em phải đau…phải buồn. Anh không muốn em phải gượng cười.

 

Em àh, hãy nói ra hết những lí do sao em phải làm như vậy cho anh biết, rồi sau đó em hãy cứ làm những gì mà em đã quyết định, anh sẽ tôn trọng quyết định đó của em. Có thể anh sẽ đau vì những lí do đó, nhưng nó sẽ không đau bằng cách em im lặng thế này. Nếu khi nào em cảm thấy cần 1 bờ vai, cần 1 người nói chuyện, nếu em cầm điện thoại nhưng không biết phải gọi cho ai, tới lúc đó thì em mới hãy nhớ tới anh em nhé, hãy chỉ đặt 1 dấu chấm phẩy nhỏ trong cuộc đời của em thôi. Bởi vì đặt dấu chấm phẩy thì dễ dàng hơn là dấu chấm hết em àh. Vì dấu chấm phẩy như 1 trạm dừng cho em nghỉ ngơi, rồi em sẽ có thêm nghị lực mà bước tiếp trên cuộc đời. Còn rất nhiều việc cho em phải làm. Em còn phải sống thật hạnh phúc, phải thật yêu người bạn đời của em, phải sinh ra những đứa con thật xinh đẹp và ngoan ngoãn, phải nuôi dạy cho chúng thành người. Hãy để anh chỉ là 1 kí ức đẹp trong tim em, hãy giữ nó chứ đừng xóa nó. Em quên anh cứ quên, nhưng xin đừng quên ta đã từng yêu em nhé. Hãy cho anh được nhìn em từ phía xa nhé, hãy để cho anh được nhìn thấy em cười nhé, hãy để anh được thấy em hạnh phúc nhé. Hãy hứa với anh là em phải sống thật tốt, thật vui.

 

Em biết không, mục tiêu sống của anh bây giờ là chấp nhận cuộc sống thiếu đi em – thiếu đi 1 người anh yêu thương – dù rằng nó rất khó khăn. Nhưng anh tin thời gian sẽ chữa lành vết thương…vì thời gian là vĩnh cửu. Anh sẽ luôn tin rằng nếu không có anh kề bên em vẫn sẽ luôn hạnh phúc. Bởi em sẽ luôn có quyết định đúng. Em hãy biến tình cảm em vẫn còn dành cho anh trở thành 1 kỉ niệm đẹp thôi nhé và đừng nghĩ đến nó nữa. Em hãy nhường yêu thương mà em dành cho anh cho anh nhé, để tình yêu anh dành cho em nhiều hơn bây giờ, nhiều hơn ngày mai và mỗi ngày lại càng nhiều hơn nữa. Để cho tim em chỉ trọn vẹn 1 tình yêu cho người mà em gọi là “chồng”, cho những đứa trẻ mà em gọi là “ con “, cho bạn bè và gia đình của em. Anh đã chưa bao giờ mang lại cho em niềm vui, mà chỉ là nỗi đau và khó xử. Anh chưa bao giờ tin vào cái gì vĩnh cửu, vì anh biết rằng: trong cuộc sống này luôn có 1 điều không bao giờ thay đổi, đó là rồi mọi thứ cũng sẽ đổi thay. Anh vẫn chưa bao giờ hối hận vì đã yêu em, và đã buông tay em. Chúng ta buông tay nhau chẳng qua vì mình chưa phải là trạm dừng cuối cùng trong cuộc đời nhau mà thôi. Vì mình không gặp nhau trong 1 thời điểm thích hợp, và hoàn cảnh thích hợp mà thôi. Vì tình yêu thương chúng ta dành cho nhau là quá nhiều, nhiều đến nỗi tất cả những gì chúng ta làm chỉ là vì hạnh phúc của nhau, nên mình phải buông tay và không bên nhau !!!!

 

Em àh, sau này anh sẽ cố học Đại học Sân khấu điện ảnh, vì em bảo em không thích bạn đời của em làm nghề đó. Anh sẽ cố học nghề đó, để anh nhớ rằng, dù tình yêu thương ta vẫn dành cho nhau, nhưng sẽ không bao giờ anh trở thành bạn đời của em. Vì nếu là bạn đời của em, anh sẽ không làm những gì mà em không thích đâu. Anh sẽ xem đó như 1 lời nhắc nhở, để tình cảm của em đừng đi quá giới hạn, để anh không làm cho em đau và tổn thương.

 

Em àh…em hãy sống thật hạnh phúc nhé. Ước nguyện cả cuộc đời của anh…chỉ là để thấy em hạnh phúc thôi đấy!

 

Đôi khi khoảng cách quá lớn có thể làm cho con người ta muốn xem nhau như vô hình nhưng tình cảm thì luôn hữu hình phải không em?!

Anh vẫn yêu em…cho dù cả thế giới này đều yêu anh…thì trong 7 tỉ người ấy…người anh chọn vẫn chỉ là em mà thôi…nhất định chỉ là em….!!!

 

  • Gửi từ email Phan Anh

 

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

 
 

"Vì trái tim anh rất chật hẹp, khi 1 người chưa ra thì sao người khác có thể vào hả em ?".mong rằng thời gian có thể chữa lành vết thương này!

 
 
 
 

"Khi yêu ai đừng nguyện thề sẽ yêu mãi mãi. Vì cuộc đời sẽ có lúc đổi thay." Không cái gì trên đời là tồn tại vĩnh cửu cả.Hãy để cho quá khứ ngủ yên thì tâm hồn con người mới thanh thản.

 
 
 
 

Ban ak. Caj j da qua thi chung ta hay cho no wa di, du ban co suy nghi nhieu cung chang giai quyet duoc van de, ban hay song that tot de chung to voi nguoi do rang mjnh cung tai gjoi nhu nguoi khac, rang tren doi nay minh ko he thua kem mot ai

 
 
 
 

nếu yêu một ai đó thì hãy cầu nguyện cho người đó đc hạnh phúc.như thế là đủ:)

 
 
 
 

Tặng tác giả câu chuyện 1 bài hát hay... nếu là những người có cùng tâm trạng, người ta chỉ cần nghe giai điệu đã cảm nhận được. Cuộc sống là vậy đó: đôi khi phải hy sinh cái 1 hạnh phúc này đê đổi lấy nhiều sự bình yên khác...

 
 
 
 

Đọc xong em cứ liên tưởng nó dành cho mình anh àh. cho tới khi nào thì tim em sẽ thôi đau, sẽ lại rung động và thổn thức trước một người con trai nào đó hả anh? Vì trái tim vốn chật hẹp,khi 1 người chưa ra thì người khác chưa thể bước vào. tại anh đấy, có thể những dòng em từng đọc trên fb là đúng: ty bđàu khi người con trai yêu người con gái và kết thúc khi người con gái yêu người con trai nhiều hơn. Em đã ko níu giữ tc ấy, đó là điều em nuối tiếc nhất. em đã để nó héo úa. nó chết rồi và tim em chai sạn. Em chỉ muốn biết anh giờ ra sao thôi, đó là điều em luôn suy nghĩ , là những điều em tự hỏi chính mình, những dằn vặt và những cơn đau khe khẽ đến rồi đi lại đên lại đi, cứ thế .Anh có hạnh phúc k anh? chắc a ko thể như em anh nhỉ, cứ sống trong hoài niệm. có lẽ đã có cô gái thay thé vào vị trí của em rồi anh nhỉ, còn tim em vẫn trống 1 chỗ, chẳng thể lấp đầy......

 
 
 
 

em à ! hình bóng em mãi trong tâm trí anh...đến bao giờ thì cuộc sống này mới cho anh cơ hội để được ở bên cạnh em..quan tâm, chăm sóc và lo lắng cho em và được nhìn thấy nụ cười của em mỗi ngày. lúc trước em nói khi ai có gia đình trước thì người đó phải mời người kia ăn kem, em đã mời anh ăn kem rồi khi 2 đứa chia tay nhưng anh thì không muốn mời em ăn kem đâu...anh thật sự không muốn...vì trong thật tâm của anh thì từ lâu anh đã xem em là vợ rồi.

 
 
 
 

"Em biết không, mục tiêu sống của anh bây giờ là chấp nhận cuộc sống thiếu đi em – thiếu đi 1 người anh yêu thương – dù rằng nó rất khó khăn. Nhưng anh tin thời gian sẽ chữa lành vết thương…vì thời gian là vĩnh cửu." Tâm trạng của bạn thật giống mình, mình cũng đang tập sống để quyên đi một người, quyên đi một bóng hình vốn là lẽ sống, là niềm hy vọng của mình, một tình yêu đơn phương gần 5 năm trời. cuộc sống nghiệt ngã vậy đó bạn. hãy tự tin lên nhé, rồi một ngày mai bạn sẽ tìm được người phù hợp với mình, còn quá khứ... hãy để nó mãi là quá khứ, mãi là ky niệm đẹp bạn nhé...

 
 
 
 

Kam 0m tak gja da vjet paj nay vj tr0g t0j gjak t0j kug nhu nhan vat ay luc nay.kau cko ko ay dk hp.hay de th0j gjan phaj m0 tat ka

 
 
 
 

anh viet rat hay anh a.ay? doc bai viet cua anh em da khoc.em bgio cung dang trong thoi gian co quen di mot nguoi da lam em rat dau kho nhung em lai ko the wuen dc?lam sao de manh me dc nhu anh vay em da mat niem tin o moi thu chong em da wuay lung lai voi tca nhung gi chung em co gang gay dung trong 6 nam wua.gio thi no tan het roi.em luon song voi qkhu em mun quen het di n lai cang nho them.nhung luc ng do dau kho va tuyet vong nhat thi em lun o ben nhung gio day khi em can mot cho dua thi chinh ng do da phu phang bo roi em di theo mot cs va ty khac.

 
 
 
 

"... không thể….và ... cũng không muốn như thế. Sao lại phải quên? Sao lại phải quên đi người mà...yêu thương hơn chính bản thân mình? Sao lại phải đưa tay ra gạt bỏ hết tất cả những gì ta đã có?"

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Còn mình cô đơn…   (13/02/2012)
Sao chưa bao giờ anh mở trái tim mình cho em?   (10/02/2012)
"Viết cho mối tình đầu hồn nhiên""   (09/02/2012)
Ghét. Thích. Và yêu anh!   (07/02/2012)
Em đã là người Vợ như xưa anh mong ước   (06/02/2012)
4 năm chờ đợi để được yêu một người   (03/02/2012)
Vì em chọn cô đơn cho mình...   (02/02/2012)
Ta cứ bước đi, tóc gió thênh thang   (02/02/2012)
Ngày mai… Anh lấy vợ!!!   (01/02/2012)
Khi tình yêu hết thì lời hứa cũng chẳng còn   (31/01/2012)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
TRUYỆN ONLINE
 
Nợ đời anh đã trả hết
 
Chỉ còn là giấc mơ
 
Tặng những mong manh
 
Thay đổi
 
Ai còn nợ ai… - “Em còn nợ anh một tiếng Yêu”
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.