Chủ Nhật, 20/5/2012, 14:06 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 207: Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!
  00:15, 12/11/2011 (GMT+7)
 

Lá thư trong tuần: Cà phê đắng và mưa

“Bỗng vỡ òa vì những xót xa
Khi nhận ra mình rất nhớ
Ngỡ đã quên hình bóng thân quen
mà hôm nay lại nhớ thêm

Trách trái tim mình chẳng đủ vô tình
để phôi phai màu ký ức
Đã lâu rồi mà cứ hy vọng
Anh biết không em chắc sẽ thôi chờ mong “

Càfe Tre một chiều mưa, em ngồi thu mình ở chiếc bàn ẩn trong góc khuất, nhìn qua khoảng trống đủ rộng để chiếc bàn bên quen thuộc ấy đập vào tầm mắt. Sau dạo ấy mỗi lần đến Tre em đều đi một mình, chọn đúng chiếc bàn kia, nhưng hôm nay đã có một cô gái và một chàng trai ngồi vào đúng chỗ đó…. Bỗng tất cả kỉ niệm dường ngủ quên trong tim em bỗng tỉnh giấc, cứ thi nhau đánh vào tim, nhói lên từng hồi…. Em quyết định không trốn chạy nữa, sự thật cho dù đau đớn hay phũ phàng thế nào cũng không thể thay đổi, tại sao em cứ vẽ ra xung quanh em những bức tường thật đẹp rồi chẳng dám chạm tay vào nó như sợ chúng vỡ tan… Tại sao em lại cứ nhốt em trong chiếc hộp kia, tại sao em lại cứ làm đau chính em?

Chiếc bàn đó, hình ảnh em học chơi cờ tướng hiện lên, trò này là của cánh mày râu vậy mà em cũng muốn học…. rồi chẳng nhớ nỗi con nào đi đường nào, cứ phải luôn miệng vừa chơi vừa hỏi “thầy”- cũng là đối thủ…., hình ảnh một mình em uống một hơi hết gần hai chai sting liền trong khi anh mắt tròn lên vì ngạc nhiên…. Em giật mình chợt hỏi: Liệu anh có còn nhớ không những kỉ niệm của chúng ta?…. Còn em, vẫn mang theo nó bên mình như một báu vật, nhưng không dám mở ra xem, em sợ nó vỡ tan…. Em đã gói ghém thật kĩ cất vào góc khuất trong tim, nhưng có lẽ vì cứ mang theo nhiều báu vật nên trái tim em nặng quá anh à, nó làm môi em không còn cười tươi, mắt em không còn long lanh vì nhạt nhòa nước. Em xin một lần đem hết kỉ niệm ra xem, lau chùi sạch sẽ rồi đập tan….để bước tiếp những ngày phía trước.


Anh! có còn nhớ những ngôi sao không? Những ngôi sao hình bản đồ VN nè, những ngôi sao hình đầu trâu mà anh nhắn tin bảo em ra trước nhà xem có còn không đó.... em bảo em là đầu trâu, vì em thuộc cung kim ngưu, và vì em vừa ngu vừa lì....Anh còn nhớ quán kem ở bờ kè bên sông không? Em đòi mãi anh mới chịu chở em đi ăn đó nhớ không? Anh còn nhớ đã cõng em thế nào không? Cõng đi qua đi lại y như bị khùng đó anh nhớ không? Anh còn nhớ anh nhéo em bầm cả tay, vết bầm thì tan đi một tuần sau đó nhưng vết bầm trong tim em khi anh ra đi thì còn mãi...Anh còn nhớ anh xiếc cho em xem thế nào không? Nói thật mấy trò đó làm sao lừa được em, nhưng vẫn ngây ngô hỏi anh làm sao hay vậy? Để rồi nhìn anh cười mãn nguyện vì xiếc thành công....Anh còn nhớ biển không? Hôm anh và em đi biển ấy, kết quả là sau trận đi biển, anh giận em vì một tội, tội rất nặng anh nhớ không? Anh có còn nhớ những ngày anh từ Đà nẵng vô Sài Gòn vào ngày sinh nhật em không, anh vô mà chẳng báo cho em biết gì cả… Anh thật sự khiến em rất bất ngờ! Chưa bao giờ em có một sinh nhật vui đến thế...

Tất cả, tất cả trong em vẫn nguyên vẹn nhưng chẳng biết anh có còn nhớ không? Còn em, em chẳng nhớ nỗi bao lần em viết tin nhắn mà không dám gởi, em chẳng nhớ nỗi bao lần em gởi tin mà chẳng nhận được replay, em cũng không đếm hết những lần em không khóc mà nước mắt vẫn chảy, dù em liên tục dùng tay quệt đi nhưng vẫn không sao lau khô được nó. Em nhớ ngày đầu xa anh, em sợ cái điện thoại kinh khủng, em sợ nhìn màn hình mà chẳng có tin nhắn hay cuộc gọi nào, em sợ cái cảm giác hụt hẫng khi vồ lấy nó nếu có tin nhắn tới để rồi chạnh lòng khi đó chẳng phải là tin nhắn của người em đang mong chờ, em không dám nạp card vì sợ sẽ gọi cho anh khi em nhớ anh đến quay quắt, em sợ em trở thành kẻ thứ 3…. Sợ lắm anh biết không?

Mùa mưa năm nay nán lại muộn hơn mọi năm thì phải, mưa Sài Gòn không dai dẳng nhưng cũng đủ gợi lên cho ai đó những nỗi nhớ không lời. Trời không lạnh như khi em gặp anh, nhưng lúc này bàn tay em lạnh buốt vì bàn tay đã từng sưởi ấm cho nó giờ đang sưởi ấm cho một bàn tay khác mất rồi…..Mưa ngoài trời đã tạnh từ lúc nào rồi mà mưa trên mắt em vẫn chưa tạnh, café nhiều sữa sao vẫn cứ đắng?

Uống nốt những gì còn sót lại trong ly, em tự nhủ đó sẽ là những cay đắng cuối cùng em dành cho một cuộc tình, từ nay em sẽ không bao giờ uống café nữa… Phía chân trời, mặt trời hiện lên với những vệt sáng cuối ngày,thứ ánh sáng mạnh mẽ, dường như bao năng lượng bị cơn mưa lấn át nay bừng lên mãnh liệt.

Em thầm mong chính em cũng thế….

  • Gửi từ email Beut huynh beut501@...

Cơn gió mang tên em!

Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xõa bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:

“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã lo xong đâu vào đấy.”

“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”

“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”

“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”

Người con trai chậm rãi nhấp tiếp một ngụm coffee rồi lại quay mặt sang hướng khác như muốn lãng tránh câu hỏi của cô gái.

“ Sau khi sang Mỹ anh sẽ tổ chức lễ cưới ở đó luôn, chắc là không về nữa. Nhưng cô ấy muốn đợi sau khi phẫu thuật mới làm lễ.”

“ Cũng đúng. Cô dâu nên bước đi bên cạnh chú rễ thì mới hạnh phúc. Nhưng nếu phải ngồi xe lăn thì cũng không sao, chỉ cần anh luôn đi bên cạnh chị ấy là được…giống như…cái cách anh đã từng che chở cho em…”

 

Cả hai chìm ngập trong khoảng không im bặt, cô liếc nhìn sang chiếc nhẫn đeo ở bàn tay trái của anh, vẫn còn vẹn nguyên vị trí của nó, ngón áp út. Một thoáng suy nghĩ lướt nhanh qua, cô lấy ra một cái gì đó nơi cổ mình đang đeo, đặt vào tay anh.

“ Em không kịp chuẩn bị quà cưới, suy đi nghĩ lại tặng vật này là thích hợp nhất. Cứ xem ý nghĩa của nó thay cho lời chúc của em vậy.”

Cô cuối xuống nâng trên tay cốc coffee ấm, thưởng thức nó một cách bình thản như trước giờ vẫn thế, nét mặt không để cho người khác nhìn thấy được điều gì ẩn giấu sau nụ cười. Giọng người con trai trầm hẳn xuống, nhìn cô với đôi mắt kiên định pha lẫn chút hồ nghi:

“ Đó là điều em muốn, phải không?”

“ Vâng.” Giọng cô gái dứt khoát

Không gian vẫn chìm lấp một khoảng lặng vô định nơi góc phòng. Tôi để mặc chúng tiếp tục với sự câm lặng đó, không một động tĩnh, không một thứ âm thanh nào được làm huyên náo hay dễ dàng chen chân vào phá hỏng sự yên ắng vốn dĩ. Chỉ còn tôi với cơn mộng mị không yên giấc, bóng tối cứ đôi lúc chập chờn vây quanh lấy, một cảm giác hoang lạnh khi giấc ngủ muộn đến với tôi đêm qua, thế nên tôi cho phép sự biến lười cứ thế lan khắp cả cơ thể.

 Ngoài kia, những tia nắng chói chang bắt đầu xâm chiếm khoảng không nhỏ hẹp của tôi. Từ khung cửa đến bốn mảng tường, bàn làm việc, rồi đến chỗ khuất nhất là chiếc giường nơi tôi đang trú mình dưới lớp chăn dày, trắng muốt. Tôi vẫn nằm bất động, cho đến khi chợt nhớ, tối qua… cửa sổ nhà tôi không hề mở.
Tôi hoảng hốt ngồi bật dậy, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được xoa dịu khi thấy Quân đang ngồi ở salon đối diện phòng tôi nhìn vào. Người duy nhất có chìa khoá nhà, nơi ở mới của tôi.

“ Em dậy trễ quá.”

“ Vì tối qua ngủ muộn.”

“ Em chuẩn bị đi. Anh muốn đưa em đến một nơi.”

“ Mình ra biển trước được không?”

Gió biển cứ thế thổi vào tôi ào ạt mang theo một mùi hương quen thuộc của đại dương. Ngồi trên xe, tôi lãng đãng để hồn mình lơ lửng theo gió, tôi nhìn thấy được những mảng trắng trong suy nghĩ của mình, không có gì cả. Xe lao vút trên đường vắng, biển đã gần kề, cái cảm giác đó cũng không còn xa vời vợi, cảm giác cho tôi nhìn thấy hình ảnh của những con người mà ngày mai đây, tôi sẽ không còn gặp lại.

Anh không phải là một cơn gió, anh cũng chưa bao giờ rời xa tôi. Chỉ có tôi đã đến và rời khỏi cuộc đời anh như một sự an bài đã sắp đặt. Trong ký ức tuổi thơ tôi, dáng hình một con bé sáu tuổi chợt hiện rõ lúc này, gương mặt ngây ngô lúc nào cũng cười toe toét bước đi trên biển. Bởi nó biết rằng nó được chở che tuyệt đối với bàn tay vững chắc luôn nắm chặt lấy nó, nó sẽ chẳng phải sợ bị thất lạc hoặc chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới này, như những người đã tạo ra nó để rồi bỏ mặc nó một mình chống chọi với cái buốt lạnh và sợ hãi. Hay nói đúng hơn, tôi đã được anh ban tặng cho một cuộc sống mới. Nơi thế giới của anh, tôi không phải trải qua bất cứ nỗi đau, nỗi sợ hãi và bất an. Những cụm từ đó chưa từng xuất hiện trong từ điển trưởng thành của tôi.

Nhưng hôm nay không còn là ký ức của tuổi thơ, tôi đã lớn lên và những tháng ngày kia sẽ phải lùi lại phía sau. Khi đó tôi chẳng buồn nghĩ rằng mình sẽ phải rời xa chúng mãi mãi. Anh không hề thay đổi, tôi cũng không tìm được cảm giác hoài nghi nào khi ở bên cạnh anh. Mặc dù luôn gọi nhau là anh em, nhưng tôi không thể nào che giấu được anh qua ánh mắt của mình. Thứ tình cảm gắn bó đó sao có thể chỉ dừng lại ở cụm từ “ anh em”. Dường như anh cũng thế, chúng tôi không che giấu tình cảm của mình, chỉ còn thiếu một lời khẳng định để mọi người thấy rằng chúng tôi thực sự là của nhau. Và càng hạnh phúc bên anh tôi lại càng quên đi những bài học trong những nỗi ám ảnh khi vừa chào đời, tôi gần như bỏ quên tất cả những gì thuộc về thế giới ban đầu của mình, nó khắc nghiệt và luôn nhắc nhở tôi phải cẩn trọng. Niềm vui được ban tặng thật ít ỏi, nhưng chỉ cần tôi buông lơi trong một phút giây nào đó, số phận có thể sẽ lấy đi của tôi tất cả.

Ánh hoàng hôn đứng lặng giữa đường chân trời, cảnh tượng ấy hắt vào tôi thứ ánh sáng mờ ảo, đang nhạt dần giữa bóng chiều tà. Gió bắt đầu thổi mạnh và âm thanh thét gào của sóng biển cũng không thua kém bất cứ điều tự nhiên nào ở đây. Tiếng sóng biển gần như áp đảo hết tất cả mọi thứ, nhưng xen lẫn đâu đó tôi vẫn còn nghe được tiếng cười, tiếng cười chất đọng những giấc mơ đẹp không vướng bận một chút âu lo. Tiếng nô đùa ấy càng rõ rệt hơn, tôi giật mình nhận ra giọng cười quen thuộc ấy, trong đó tôi nhìn thấy khuôn mặt cười của mình và có cả anh. Nó gần như ở trước mắt, thật gần đến có thể cảm giác được nó đang hiện hữu. Tồn tại như chưa từng biến mất. Những vệt sáng cuối ngày của biển lướt qua tóc, xuyên qua bàn tay và chúng hằng lên những chuỗi ngày của hôm qua. Tôi khẽ khép mắt, bất động ngồi trên mặt cát êm dịu. Để mặc cho sóng biển nhấn chìm cảm xúc lúc này, tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để tình cảm kia được dứt khoác.

Hồi nhỏ tôi rất hay nằm mơ, những cơn mộng mị cứ chập chờn vây lấy mỗi khi tôi nhắm mắt ngủ. Nỗi ám ảnh, sự sợ hãi sẽ phải trở lại những ngày tháng không bình yên luôn đeo bám tôi thật dai dẳng. Những lần như thế anh lại ngồi cạnh bên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé: “Không phải sợ gì cả, anh vẫn luôn ở đây, bên cạnh em mà.” Giọng nói anh thì thầm và chờ đến khi tôi ngủ yên giấc mới thôi. Mãi về sau, những giấc mơ đó đã biến mất hoàn toàn. Tất cả đều là nhờ có anh. Và cũng không biết từ bao giờ tôi đã tin rằng cuộc sống này là một đoá hoa luôn tươi thắm, sẽ không bao giờ lụi tàn. Cho đến khi chị xuất hiện, những giấc mơ của tôi trở nên đếu đặn vào mỗi đêm, nhưng đã không còn bàn tay nào nắm chặt lấy tôi nữa. Hay nói đúng hơn bàn tay anh đã không thể tiếp tục nắm chặt lấy tôi như ngày nào. Ngay khoảnh khắc lần đầu gặp chị, tôi đã hiểu, tất cả đó là sự sắp đặt của số phận và dù tôi có cố gắng thì cũng không thể nào tìm được cách thay đổi. Chị là bạn của anh, chị không đẹp nhưng mang một gương mặt thánh thiện, chị có nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm của một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị vì anh nợ chị một cuộc sống. Chị đã lấy người mình làm lá chắn cho anh khi tai nạn bất ngờ xảy ra. Và để lại hậu quả là mất đi khả năng di chuyển đôi chân của mình. Tôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng nhiều như tôi đã yêu anh. Tôi liệu có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây? Có chăng chỉ là biết mỉm cười…vì anh không bao giờ muốn tôi phải khóc…

Lúc nhận ra anh không còn có thể ở bên cạnh tôi được nữa, cũng là lúc tôi hiểu bao năm qua tôi đã sống quá dựa dẫm vào anh, như một ký sinh trùng bám víu vào một vật thể to lớn tìm cho mình sự sống. Cách cuối cùng tôi có thể chọn lựa là rời xa khỏi cuộc sống của anh, rời xa tất cả. Tôi nhờ Quân kiếm giúp một nơi ở mới, dù nhỏ hơn rất nhiều nơi mà tôi đã từng sống, không nhiều tiện nghi, cuộc sống của tôi không còn xa hoa và đầy đủ như trước. Nhưng tôi biết một điều, đây mới chính là thế giới tôi được sinh ra và là nơi tôi thuộc về nó. Anh đã cố ngăn cản, nhưng tôi không muốn mình tiếp tục khép nép dưới bàn tay che chở của anh. Và hơn nữa, giờ anh đã có gia đình.

 Anh ước gì nghe được một câu nói níu giữ từ em. Giá mà em nói anh đừng đi, nhưng rồi em đã khiến anh phải chờ đợi trong vô vọng. Ngôi nhà này chứa đựng những ngày tháng vui vẻ nhất mà có lẽ sau này sẽ không thể tìm lại được. Vì thế anh không muốn mang theo bất cứ gì. Tất cả đều được đặt đúng vị trí của nó và cả thứ cuối cùng em trả lại anh cũng thế. Chúng thuộc về nơi này. Những ngày cuối cùng sống trong ngôi nhà thân thuộc, anh lại không ngừng suy ngẫm… Có lẽ em đã đúng. Vấn đề không còn là quyền quyết định của anh có muốn hay không mà chỉ đơn giản là trách nhiệm. Là trách nhiệm mà anh bắt buộc phải thực hiện. Em biết không? Trong khái niệm của anh, gặp người thích hơp trong hoàn cảnh thích hợp thì mới là thế giới đúng. Nhưng giữa cuộc sống đầy rẫy những bất công thì thế giới đúng làm sao để tồn tại? Ngoài kia là bao cạm bẫy đen tối đang chờ em, nếu ngay cả nơi mà ta từng sống thật bình yên mà em cũng muốn rời bỏ thì dù là đang ở bất kỳ đất nước nào, em nghĩ anh có thể yên tâm sống trọn vẹn cho một tình yêu khác ư? Anh mong em sớm đọc được những dòng này. Lần cuối cùng mình ngồi cùng nhau ở Sunset Coffee anh đã muốn em hãy bật khóc, chưa lúc nào anh để em phải khóc. Nhưng khi đứng trước một quyết định quan trọng như vậy em cũng vẫn không nhỏ một giọt nước mắt. Sự chịu đựng đó đã vượt quá sức tưởng tượng của anh. Anh thật sự không biết em lại sẽ trốn ở một góc tối nào để giấu nhẹn những nỗi đau kia. Nếu thế xin em hãy khóc đi, dù cho bàn tay anh chẳng còn có thế lau khô nước mắt cho em… nhưng có lẽ giờ đây em không còn cần bàn tay đó nữa, phải không?

Anh chợt nhận ra khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của em. Mọi thứ bây giờ phải kết thúc để mở ra một khởi đầu. Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!”

Cánh thư rơi xuống, tôi như ngã quỵ trên nền gạch lạnh tê buốt, nước mắt từ đâu chảy xô nhau làm nhạt nhoà ánh nhìn của của tôi. Cơn gió rét nào ùa vào làm vị mặn đọng trên môi càng xót xa chua chát. Ngày hôm nay, ngay lúc này, tôi đã khóc, những giọt nước mắt mong manh cho ngày xanh. Còn tôi, khóc cho ai đây? Cho tôi hay cho anh? Hay cho dòng đời dạng biến vô thường?

Thời gian để lại tất cả chôn vùi sau bước chân, chặng đường cô phải bước một mình đã đi quá xa rồi và bước chân ấy mỗi lúc càng vững chãi. Dù có gục ngã thêm lần nữa, cô vẫn tự đứng dậy và đi tiếp. Có lẽ vì cô như cơn gió phiêu lãng bất tận, nơi gió đi qua sẽ không trở lại nữa. Nỗi đau có đến rồi lại sẽ tan. Sunset vẫn thường xuất hiện gương mặt cô ngồi nơi khung kính nhìn ra bên ngoài. Người chủ quán khi nhìn thấy cô là biết phải mang thức uống gì đến, vẫn là hương vị Robustas phản phất. Nhưng giờ cô gái chỉ đến đây một mình, luôn luôn là một mình với bước chân lặng lẽ. Dáng ngồi bất động hàng giờ, cô khuấy tách coffee và mông lung ngắm những chiếc xe đang tất bật qua lại bên đường. Gương mặt ấy không vương chút sắc buồn. Cô luôn đến đây bằng một nụ cười và ánh mắt rạng vỡ nét bình yên.

Có cơn gió xuân nào thoảng qua bên đời… mang theo câu chúc của người phương xa….

16/01/2011

  • Gửi từ email violet nguyen -  violet.nguyen93@

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn 

 

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

 

 
 

Giống tâm trạng m lúc này :)Anw, vẫn phải bước tiếp thôi

 
 
 
 

Cũng đã qua rồi, chỉ còn lại nỗi nhớ (.,.)

 
 
 
 

Trách Nhiệm.

 
 
 
 

past is behind......

 
 
 
 

Bài viết hay quá.Cảm ơn các tác giả.Mình cũng đang có tâm trạng buồn,có lẽ là mình đang thích thích 1 người nhưng người đó không hề hay biết và mình cũng chẳng đủ dũng cảm để nói điều gì cả...

 
 
 
 

nếu có một ngày bạn mất tất cả bạn sẽ nghĩ như thế nào?

 
 
 
 

tinh yeu nhieu luc cung can co su hi sinh phai ko?minh cung muon tim duoc 1 nua yeu thuong minh that su.nhung that la kho,ty trao di that kho va de quen no thi khong bjet toi bao gio.tren the gioi nay co bao nhieu nguoi duoc di het cuoc doi voi ng minh yeu ha bn?vi cuoc song luon co nhung bat trac,nhung kho khan nhung dieu ma minh khong the biet truoc duoc.vi vay,hay luon tran trong ty ma minh dang nam giu nhe bn. de khi cia xa,se luon co ng cau chuc minh hanh phuc,va minh khong phai hoi han vi nhung gj da qua.01672312883

 
 
 
 

tình yêu có đi đôi với sự ích kỷ? đôi khi muốn ích kỷ một lần để giữ lẫy tình yêu của mình. nhưng tôi vẫn không thể ích kỷ được. và đã nhiều lần ước gì mình ích kỷ một chút chỉ một chút thôi, nếu như ... thì người hạnh phúc bây giờ phải là mình.thật sự nỗi đau ấy quá sức chịu đựng, đã lâu lâu lắm rồi vẫn không thể bình thường lại được...

 
 
 
 

Mình rất mê nghe blog radio.....Nó như là một món ăn tinh thần không thể thiếu của mình mỗi tuần.Có nhiều bài hợp tâm trạng...nghe đi nghe lại mãi mà vẫn thấy hay,lãng mạn...và vẫn không chán.Mình luôn mong là một người tốt...và luôn hành động để trở nên như vậy.Cứ mải mê chúc phúc và vun đắp cho hạnh phúc của bạn bè...và những người xung quanh,để giờ đây chợt nhìn lại bản thân mình :"vẫn lẻ lo,đơn chiếc"...Lúc này.mình có một khao khát,một mong muốn cháy bỏng,là tìm được một nửa thực sự của đời mình...Để gửi trao tất cả những gì là tốt đẹp nhất tới người đó.Mình luôn tự đặt câu hỏi:"Khi nào ta tìm thấy nhau nhỉ,người yêu dấu?".Vì thế mình viết bài này với tựa đề:"khi ta tìm thấy nhau" gửi đến blog radio,mong tìm được những "thấu hiểu" và một tâm hồn đồng điệu.Xin cám ơn rất nhiều blog radio

 
 
 
 

uu, co ma vui len chu. dung day va di tiep, hay chung to rang kom co anh em van song tot, raT TOT!!

 
 
 
 

thoi gian se xoa nha tat ca nhung co nhung qua khu ko phai mo ma no duoc cat ki trong long

 
 
 
 

Quá cảm động.cũng hơi giống tâm trạng của mình...:-(

 
 
 
 

mình cũng đang phải cố quên!em sẽ khóc thật to rồi làm lại từ đầu!

 
 
 
 

Cho mình hỏi bài hát ở cuối cùng trong blog này là gì vậy, nghe hay quá

 
 
 
 

hay mà buồn quá.mình thấy nhớ 1 người , nhưng đã xa rồi, giờ mình không còn như xưa nữa.sorry love!

 
 
 
 

blog da noi len tam trang cua rat nhieu nguoi. la tieng long cua nhung nguoi mang noi buon cua su chia ly. chuc cac ban co du dung cam de buoc tiep chang duong con lai.

 
 
 
 

hay...dường như khi đã đánh mất cái gì đó rồi thì người ta mới thấy quý trong nó hơn, và nhất là trong tìng yêu nữa

 
 
 
 

Mình cũng đã trong 1 khoảng thời gian thường chi sẻ những số Blog radio với người đó. nhưng bây giờ thì đã hêt rồi. nhưng mình cũng đã biết 1 điều, im lặng 1 ngày để ngày hôm sau mình lại cười tươi. bản thân mình cười thì người kia sẽ thấy đc an ủi mà mất dần cảm giác tội lỗi cho dù họ có lỗi hay không. mình cũng nhận ra mình có thêm khả năng chia sẻ cho mọi người. nếu ai cần người để trút rác thì tìm mình nhá ( nhắn tin 01652007234 không gọi nhá vì mình không nghe số lạ đâu)

 
 
 
 

..."Tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để tình cảm kia được dứt khoác.... Chị là bạn của anh,là đồng nghệp của anh, chị không đẹp nhưng mang một gương mặt thánh thiện, chị có nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm của một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị .........ôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng nhiều như tôi đã yêu anh. Tôi liệu có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây? Có chăng chỉ là biết mỉm cười…và chúc anh chị hạnh phúc..."Sao tâm trạng của bạn lại giống mình vậy. Nhưng bạn vẫn còn may mắn hơn t vì bạn còn có Quân- bạn của a ấy.T chỉ có 1 mình thôi...Khóc rồi hãy cười lên và bình yên bạn nhé!

 
 
 
 

Câu chuyện thật buồn! Đôi khi yêu nhau không có nghĩa là ở bên cạnh nhau. Kỉ niệm của tớ và cậu không nhiều nhưng cũng đủ làm tớ phải đau nhói mỗi khi nhớ về nó. Có lẽ... tớ phải quên thôi! Khóc rồi hãy cười lên và bình yên nhé!

 
 
 
 

Quên, cố quên mà trả quên được. Nếu một ngày bạn bảo mình lòng mình sẽ quên người ấy, bạn nghĩ mình có thể quyên sao......

 
 
 
 

đến lúc phải quên hết rồi.tạm biệt tất cả những ngày tháng hạnh phúc có anh bên cạnh. tạm biệt cả những ngày mong mỏi những tin nhắn của anh.h mình đã có đủ tự tin để bước trên cuộc đời mà không cần có anh bên cạnh.mình đã khác trước nhiều quá, nhưng mình biêt phải thay đổi chính bản thân mình thì mình mới có thể sống và tiếp tục yêu.

 
 
 
 

Mot bai vjet that hay .tjnh yeu that thj vj va hanh phuc

 
 
 
 

Cố quên mà để nhớ, cố nhớ mà để quên. Vậy bạn không nên ép buộc lòng mình nhé, rồi mọi chuyện rồi sẽ qua.

 
 
 
 

phải sống thật tốt như vậy mới giúp anh ấy ở phương xa nguôi đi nỗi đau và bớt đj cả trách nhiệm của anh đối với mình

 
 
 
 

em, rat thich nghe blog radio

 
 
 
 

nho a qua!

 
 
 
 

bài viết làm mình nhớ người yêu quá! Sao anh quay mặt đi mà không nói với em một lời anh ơi?

 
 
 
 

khóc rồi hãy cười lên, bình yên tôi nhé. tôi thật ngốc, sao cứ không biết cảm thông cho anh mà vẫn làm cho anh phải bận lòng nhiều thế nhỉ. anh đã mệt mỏi lắm rồi cơ mà.

 
 
 
 

co nhung thu du muon hay khong thi minh van phai qd dieu do la rat dau...

 
 
 
 

lá xa cành vì khí trời thay đổiNgười xa người vì lỗi của nợ duyênBlog số này tâm trạng nhỉ

 
 
 
 

lá xa cành vì khí trời thay đổiNgười xa người vì lỗi của nợ duyênBlog số này tâm trạng nhỉ

 
 
 
 

mình rất thích nghe giọng đọc blog nàycó thể làm quen dc ko.liên hệ qua mail của mình nhé.thân

 
 
 
 

nhung luc buon khong co nguoi tam su khong biet lam sao :)

 
 
 
 

e chi ms nge blog radio ma thay hap dan wa,that giau cam xuc

 
 
 
 

to nghe bai nay ma cung mun khoc theo ban vi cuoc tinh cua ban ko khac ji cuoc tinh cua to .nho co hon jan co .nguoi ta thuong noi tinh yeu la duyen va no mhieu dem minh cu nghi tinh yeu la ji ma co the lam cho con nguoi ta co the khoc bat cu luc .nuoc mat da joi rat nhieu ve anh ay ,khoc den noi minh ko the nho noi la da khoc bao nhieu lan va ti joi nuoc mat bao nhieu lan nua .nghe bai nay cua cau to da bat kgoc luc nao khong hay ,co dau di dong nuoc mat ma sao no van cu roi ,noi no nguoi ay lai cu ja diet trong toi .viet tn nay toi cung tham mong uoc mot ngay nao do nguoi ay se doc duoc nhung suy nghi cua toi .ma hieu dc anh ay da lam ton thuong toi den nhu the na

 
 
 
 

Bình yên một thoáng cho tim mềmBình yên ta vào đêmBình yên để đóa hoa ra chàoBình yên để trăng caoBình yên để sóng nâng niu bờBình yên không ngờLòng ta se sẽ câu kinh bình yênBình yên để gió đưa em vềBình yên ta chờ ngheChờ nghe tình vỗ lên tim mìnhChờ nghe tình lung linhBình yên để nắng soi môi thơmBình yên ta mừngMừng em đã hết đauthương về đây ấm cúngMừng em đã biết xót thương tình yêu.Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữaNhư từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhauNhư một câu hát ứa ra từ timTặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiênĐể quên hết khó khăn chia lìa...!!!P/s: Bình yên nhé!

 
 
 
 

Để quyết định rời xa người mình yêu thương quả thật rất khó. Giờ tôi cũng giống bạn "Khóc rồi hãy cười lên và bình yên bạn nhé!". Anh cũng đã nói "Anh yêu em, thương em nhiều lắm" nhưng không thể sống cùng khi có con gái tôi. với tôi con gái là nửa cuộc sống, lẽ nào anh hạnh phúc khi tôi chỉ có 1 nửa cuộc sống...

 
 
 
 

nghe hay lam

 
 
 
 

Gửi beut501@gmail.comTuần trước, minh nghe bài hát, Cafe Đắng Và Mưa - Thanh Ngoc. Rất hay, nhưng tâm trạng của mình lúc đó khác. Bây giờ, ngồi nghe tâm sự trên blogradio hôm nay, chỉ còn muốn khóc.Đừng đẩy em về phía không anhEm sẽ không biết làm gì nữa cảEm sợ rằng mình sẽ gục ngã.Có tâm hồn nào mạnh mẽ mãi đâu anh. . . Em không buồn khi trái đất nổ tung.Em chỉ sợ đôi mình không chung lối !Em không buồn khi bị anh từ chối.Chỉ sợ rằng anh gian dối tình em. . .Thật tâm chúc cho ai đang nghe bài blog này, đừng bao giờ có chuyện tình buồn thế này, như chủ nhân câu chuyện, như mình....

 
 
 
 

một kết thúc buồn...nhưng đây mới là t/y

 
 
 
 

Xã hội không ngừng phát triển, chúng ta dừng lại cũng là chúng ta tự để bản thân tụt lại phía sau. Hãy mạnh mẽ đứng nên. bước tiếp cho dù cuộc sống có muôn vàn khó khăn có muôn vàn điều không muốn sảy đến, nhưng hãy tự tin vào bản thân mình, họ làm được lí nào mình không làm được.Khóc 1 lần tạm biệt đau thương, ngày mai ta lại yêu đời

 
 
 
 

không gì là không thể,,, tình yêu cũng vậy.. anh...anh rồi sẽ quên được mà...

 
 
 
 

"...Anh ước gì nghe được một câu nói níu giữ từ em. Giá mà em nói anh đừng đi, nhưng rồi em đã khiến anh phải chờ đợi trong vô vọng..." khi em noi thi anh ko the cho duoc nua va anh da chon buoc tren mot con duong khac, di ve phia ko co em, phai ko anh?...

 
 
 
 

noi hay wa

 
 
 
 

nghe ma pun

 
 
 
 

mỗi lần nghe blog radio lại nhớ một ai đó phương xa

 
 
 
 

Hãy cứ sống theo con tim m mách bảo và đừng bùn bạn nhé, cuộc sống vẫn còn nhiều điều tươi đẹp đang đợi ta phía trước!!

 
 
 
 

nếu một ngày khi mất tất cả ta lại phải trải qua những trái đắng, vị chát trong tâm hồn, phải đối mặt với tất cả mọi thư trong cuộc sống. Nhưng làm sao trái tim ta lại có thể quên đi một người khi tình yêu trong ta đang nồng cháy trao tặng cho người đó. Một người con trai đã rời xa tôi mãi mãi chỉ vì căn bệnh hiểm nghèo, nó làm tim tôi đau nhói, chua xót cho những nỗi nhớ mà hằng đêm đeo bám tôi. Tôi yêu anh và nhớ anh rất nhiều, giờ đây chỉ có thể cầu nguyện cho anh được hạnh phúc nơi thiên đường. Cám ơn tình yêu mà anh đã dành cho tôi...cám ơn các tác giả đã đồng cảm chia sẻ cùng mọi người...cuộc sống vẫn tươi đẹp ở phía trước...tất cả chúng ta phải cố gắng vươn lên hết tất cả...

 
 
 
 

Tớ là một người rất thích nghe blog tuy không được nghe hết tất cả các số nhưng sau khi nghe bài viết này mình thấy nó rất giống với tâm trạng của mình. rồi sau này blog sẽ luôn là món quà tinh thần cho mình. mình cảm ơn bạn, cảm ơn rất nhìu

 
 
 
 

mình mới chia tay nghe những câu chuyện như này mình buồn qua:(

 
 
 
 

minh nghe bai nay toi da ko cho nuoc mat roi ma sao no cu lan dai chen go ma .em da ngo minh da quen duoc anh nhung sao jo nay em lai nho .nho hinh bong anh ,nho nu cuoi nho nhung ngay anh o ben em che cho cho em .bun that bun cai cam giac nho nhung roi hon gioi no cu lan lon trong em .roi 1 ngay nao do em vo tinh gap lai anh tay trong tay voi nguoi con gai khac co le tim em xe that lai .em biet minh da ko thuoc ve nhau nhung sao em van nho.

 
 
 
 

bai viet kha hay va an tuog no dem lai cho nguoi doc 1 cam giac ma toi nghi la it ai pit dc cai cam giac do la gi ma chi co them cam nhan dc qua nhug bai viet hay nhu zay?

 
 
 
 

Những hoài niệm bao giờ cũng đẹp..và khiến mỗi chúng ta nhớ về nó nhiều hơn, bài viết giàu cảm xúc....

 
 
 
 

hay.

 
 
 
 

hay.

 
 
 
 

blog that buon.nho...khocroi hay cuoi len va binh yen nhe...toi oi...

 
 
 
 

nếu cầu hôn em, anh sẽ cầu hôn trên biển, nếu cưới em anh sẽ chọn dà lạt để đi tuần trăng mật. Nhưng tất cả chỉ là nếu, và bây giờ anh đang hp bên người vợ không phải là em.

 
 
 
 

Linh khóc rồi hãy cười lên, bình yên tôi nhé. tôi thật ngốc, sao cứ không biết cảm thông cho anh mà vẫn làm cho anh phải bận lòng nhiều thế nhỉ. anh đã mệt mỏi lắm rồi cơ mà.

 
 
 
 

sao ma giong minh thế,mọi thứ với mình cùng mong manh như thế,đã có nhưng ngày em đã hi vọng rằng sẽ cố gắng vì anh nhưng rồi tất cả giờ chỉ là quá khứ...

 
 
 
 

nghe mà mún khóc....

 
 
 
 

hay

 
 
 
 

bai viet buon qua ban a!no giong tam trang cua minh qua nhung minh phai buoc tiep tren nhung noi dau do ban ah

 
 
 
 

ty chi la thu phu phiem va ao tuong.nhieu luc mun tin vao nhung co le la ko?cs da cho ta tat ca nhung cung chinh cuoc song da cuop di het tat ca niem tin va hy vong.chi con tro troi lai con gio thoang qua ma thoi.anh da yeu em rat nhieu nhugn co le du de lap day trai tim em

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 206: Mưa   (05/11/2011)
Blog Radio 205: Mây xám   (29/10/2011)
Blog Radio 204: Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…   (22/10/2011)
Blog Radio 203: Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?   (15/10/2011)
Blog Radio 202: Anh vẫn nợ em một trái tim   (08/10/2011)
Blog Radio 201: Duyên   (01/10/2011)
Blog Radio 200: Gõ cửa mùa thu!   (24/09/2011)
Blog Radio 199: Khi tình yêu còn đỏ trong trái tim mỗi người   (17/09/2011)
Blog Radio 198: Những mối tình vội biến thành kỷ niệm   (10/09/2011)
Blog Radio 197: Sự ám ảnh ngọt ngào   (02/09/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.