Chủ Nhật, 20/5/2012, 14:08 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 212: Đoạn cuối cuốn nhật ký
  00:15, 17/12/2011 (GMT+7)
 

Một câu chuyện tình yêu giản dị nhưng ấm áp dành tặng những ngày đông lạnh giá...

1. Anh và cô là bạn thân. Hai người học cùng nhau suốt ba năm cấp III. Họ ngồi chung bàn, nhưng cách nhau một người, thường làm đề thi giống nhau, thường có những bài tập giống nhau .

- Này, cậu làm xong bài tập Anh văn chưa ?

- Xong rồi, lại mượn hả, về nhà làm gì mà chưa làm bài tập thế ?

- Hôm qua mải xem bóng đá nên quên, cho mượn tí đi mà.

 

Cứ như thế, họ trở thành bạn thân lúc nào không hay. Và cũng không thể nhớ được cô thích anh từ lúc nào nữa, có lẽ là từ năm học lớp 10 cô bé ấy đã thầm thích người bạn trai cùng bàn. Nhưng suốt 3 năm đó anh không hề biết cô bạn ngồi cùng bàn lại thích mình, vì cô nhút nhát, và cô thấy mình không đủ xinh đẹp để xứng với anh. Anh vẫn cứ hồn nhiên trò chuyện, hồn nhiên kể với người bạn gái cùng bàn về người anh thích.

 

- Cậu biết không, cô ấy là…Minh đấy. Cô ấy thật xinh đúng không nào?Khi nhìn cô ấy lúc nào mình cũng thấy vui, nụ cười của cô ấy như mang cả thế giới đến vậy.

 

Thật bất ngờ đó là người bạn thân của cô. Một cô gái xinh đẹp, tự tin và giỏi giang, cô ấy hoàn toàn trái ngược với cô , cô không xinh đẹp, cô rất trầm tư và cô không tự tin vào mình.

 

Cô đã khóc. Nhưng một ngày cô quyết định không khóc nữa. Họ là bạn của mình, và có lẽ suốt cả đời mình cũng không sánh được với cô ấy…Và cô quyết định giữ lại tình cảm thật sâu trong trái tim của mình, cô sẽ vun vén cho họ.

 

Anh rất thích nói về cô ấy, với anh cô ấy như một thiên thần vậy. Cứ mỗi lần anh kể về chuyện của hai người, cô lại chăm chú lắng nghe, đưa ra những ý kiến, tư vấn cho anh tặng quà gì trong ngày sinh nhật, rồi valentine, mồng 8-3. Anh buồn, cô lại an ủi động viên, hai người họ cãi nhau cô là người giảng hòa, cô trở thành cầu nối giữa cho hai người ấy.

 

Nhưng không ai biết rằng mỗi khi cô phải nghe về họ, trái tim cô quặn thắt thế nào, tim cô thầm lặng khóc, có những lúc cô quay đi nhìn về một nơi xa xôi nào đó, có ai biết rằng lúc ấy trái tim cô như bị một bàn tay nào đó bóp nghẹt lại, cô thấy ấm ức và tủi thân.

 

2. Năm tháng dần trôi qua, trong ba người thì hai người trở thành sinh viên đại hoc trong năm thi đầu tiên. Anh thi trượt năm đầu. Cô và cô gái kia đều học trên Hà Nội, anh phải ở lại ôn thi lại. Cô trở thành sinh viên trường sư phạm, cô bạn kia học ngành kế toán của trường Đại học gần đó. Ba người vẫn liên lạc thương xuyên với anh cô vẫn là một cô bạn thân. Cô vẫn từng ngày từng ngày động viên và khích lệ anh trong những ngày anh ôn tập cho kì thi đại học lần hai.

 

Một năm sau anh cũng thi đỗ vào một trường đại học nhưng anh lại học ngoài Hải Phòng. Khoảng cách của cả ba người không xa nhưng cũng không phải gần. Cô đã cố gắng để quên anh ,để cho trái tim cô đi tìm một chủ nhân khác.

 

Nhưng như người ta nói, “vẫn biết rằng cố quên là sẽ nhớ, nên dặn lòng cố nhớ để mà quên”. Cô càng bảo mình phải quên anh đi, thì trái tim cô càng nhớ anh da diết hơn. Cô cố gắng không để không gọi hay nhắn tin cho anh. Cô đành gửi hết tâm sự vào một cuốn sổ mà cô ghi là “ Nhật kí viết riêng cho anh”. Cuốn sổ cứ ngày một dày thêm, và một ngày cô viết đến trang cuối cùng của nó, cô ghi vào đó dòng chữ “ Mình sẽ cố gắng để quên cậu, cuốn sổ này mình viết cho cậu nhưng sẽ không bao giờ mình đưa nó cho cậu, vì mình biết cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được mình đâu”.

 

Ảnh minh họa

 

Cô bạn thân kia thì thi thoảng vẫn liên lạc, cô có hỏi thăm về tình hình của anh nhưng cô ấy cũng chỉ trả lời qua loa :

 

- Ừ, tụi mình vẫn thế thôi, không có gì đặc biệt cả…

- Ừ vẫn thế là tốt rồi, chúc hai cậu hạnh phúc nhé. Nhớ giữ cậu ấy cẩn thận đấy.

 

Khi cô đang học năm cuối. Học kì hai cô đi thực tập ở một trường cấp 3, thật tình cờ đó là Thủy Nguyên, Hải Phòng. Anh học ở trung tâm thành phố. Cô biết điều đó, nên cô lo sợ mình sẽ không kìm lòng được mà tìm đến anh, cô sợ mình biết đâu sẽ nói ra điều đó.

 

Không, không thể được, họ đều là bạn của mình, mình không có quyền xen vào tình yêu của họ. Mình không thể làm thế, không thể, không thể…Dù có một bí mật mà chỉ riêng mình biết. Nếu như mình nói câu chuyện ấy với cậu ấy thì sao nhỉ? Không được, biết đâu mình nhìn nhầm. Ừ đúng, chắc là mình nhìn nhầm thôi…

 

Anh không biết cô đi thực tập ngoài này, anh cứ đinh ninh cô đang ở Hà Nội. Nhưng thật bất ngờ, anh bỗng gọi cho cô. Khi nhìn số điện thoại của anh, cô đã đắn đo, cô đã nghĩ rằng mình sẽ không nghe đâu, trái tim mình sẽ lại không nghe lời, nó sẽ lại thổn thức khi nghe tiếng của anh, cô không nên làm thế. Nhưng cô cũng lại muốn nghe tiếng nói ấm áp của anh, cô muốn biết giờ này anh thế nào, anh có khỏe không, anh học tập ra sao ? Cô nhấc máy:

 

- A lô, tớ nghe đây, sao hôm nay lại rảnh rỗi gọi cho tớ như thế này?

- Tớ và Minh vừa chia tay rồi…Cô ấy đã không còn yêu tớ nữa.

 

Cô bàng hoàng. Thật sao ? Điều này đã xảy ra sao? Anh và cô ấy chia tay sao? Cuối cùng điều này đã xảy ra rồi. Cô đã biết có thể xảy ra kết cục này bởi bí mật mà cô đã không định nói chính là một ngày cách đây không lâu cô bắt gặp cô bạn của mình trong tay với một người con trai khác sánh bước bên bờ Hồ Tây. Cô tự trấn tĩnh mình, cô cố gắng để anh không biết lúc này cô đang thực sự rất bối rối.

 

- Tớ không biết phải khuyên cậu như thế nào trong lúc này, tớ chỉ biết lắng nghe cậu nói….Tớ hi vọng cậu có thể nghĩ thoáng ra…

 

Đây là cơ hội cho cô, anh và cô gái ấy đã chia tay. Cô sẽ có cơ hội đến bên anh. Không, không được, cô không cho phép mình làm thế, cô đã sai khi trót yêu anh, giờ không thể sai lầm tiếp nữa. Anh và cô ấy không đến dược với nhau, cô cũng sẽ không đến bên anh được. Cô phải đi thật xa anh.Cô muốn làm một điều gì đó thật ý nghĩa với cuộc đời mình khi xa anh. Cô sẽ ra đảo.

 

Cô gửi cho anh một bức thư trước khi đi  Tớ đã ra trường, tớ sẽ đi ra Trường Sa để dạy dỗ cho các em nhỏ ngoài đó, tớ sẽ trở thành một cô giáo yêu thương học trò của mình, tớ sẽ trở thành một giáo viên giỏi. Cậu ở lại học tập tốt nhé, chúc chàng kĩ sư máy tính tương lai sẽ có nhiều thành công. Tớ ra ngoài ấy chắc sẽ ít liên lạc được với cậu được, thông cảm cho tớ nhé…À, mà cậu có thể viết thư cho tớ, địa chỉ là…”

 

Mỗi tháng cô gửi cho anh một lá thư, và mỗi tháng cô cũng nhận lại từ anh một lá thư. Anh và cô không hề sử dụng điện thoại di động, những lá thư cứ đi về đều đặn, nhưng không ai nói gì chuyện tình cảm của họ. Có lần anh hỏi:

 

-Tại sao cậu không tìm một ai để yêu đi, bằng ấy tuổi rồi mà vẫn chưa có mảnh tình vắt vai là sao vậy? Cậu kén quá đi, hay là để tớ giới thiệu cho mấy anh bạn đồng nghiệp của tớ nhé, đẹp trai lắm mà cũng giỏi nữa…

 

Cô viết thư hồi âm :

 

- Không không phải lo, tớ có người yêu rồi, anh ấy là đồng nghiệp của tớ ngoài đảo,tớ được mấy vị phụ huynh làm mối cho đấy, anh ấy khá tốt định giữ bí mật với cậu nhưng thôi, lần sau tớ sẽ kể về anh ấy nhiều hơn nhé…

 

Cô vẫn viết trong bức thư của mình về một người đàn ông nào đó mà cô tưởng tượng ra cho anh nghe, để anh thấy là cô rất hạnh phúc ở ngoài này. Cô cũng không hiểu mình làm thế có ý nghĩa gì khi trái tim cô vẫn nghĩ về anh nhiều như thế.

 

Trong những bức thư cô vẫn là một người bạn thân của anh, cô vẫn hỏi những câu về đất liền, vẫn kể những câu chuyện về đảo, về sóng, về biển và lũ học trò hồn nhiên, tinh nghịch. Anh vẫn hỏi cô về sức khỏe, về công tác, về đảo về sóng… và kể những câu chuyện về đất liền.

 

Cũng đã ba năm kể từ ngày cô ra với đảo. Cô đã quen với nắng và gió đảo, cô đã thực sự yêu những đứa trê đen nhẻm ở cái nơi khắc nghiệt này. Những đứa trẻ làm cho cô thấy vơi đi biết bao nỗi niềm về đất liền, nhìn những đứa trò nhỏ thân yêu ngày ngày bi bô bên trang sách, cặm cụi nắn nót từng nét chữ sao cho thẳng hàng ngay lối.

 

Cô trở thành người thân của những đứa trò nhỏ và gia đình của chúng, cứ mỗi lần ngắm nhìn những gia đình nhỏ bé nơi sóng gió ấy cô thấy mình cũng đã cần một mái ấm riêng cho mình,nhưng, cô cần thời gian rất lâu nữa để có thể thật sự quên anh đi. Điều này thật khó, và cô chưa gặp được ai để có thể làm trái tim mình đập nhanh lên một lần nữa.

 

Ảnh minh họa: JJap

Anh có khỏe không? Giờ này anh đang làm gì nhỉ? Anh có nhớ đến cô hay không? Có những lúc vô tình cô bắt gặp một hình dáng ai như quen thuộc lắm, cô ngỡ là anh nhưng cô lại quay trở về ngay với hiện tại, đây là đảo, làm sao anh có thể ở đây được chứ, ánh mắt cô chợt chùng xuống,bỗng nước mắt cô trào ra và cô lại nhớ về anh.

 

Cô vẫn chờ những bức thư của anh dù đó chỉ là những dòng hỏi thăm đơn thuần, không có một lời yêu thương nào cả, nhưng cô vẫn muốn nhìn thấy những nét chữ của anh, những nét chữ gầy guộc thô cứng của anh… Cô vẫn mường tượng lại khuôn mặt anh, cái trán cao, đôi mắt sáng, cái cằm vuông, làn da trắng như con gái…

 

Nhưng điều mà cô trăn trở là đã ba năm mà cô chưa về thăm nhà một lần nào, nỗi nhớ nhà cứ đầy dần. Dịp sắp tới là Tết Nguyên Đán, cô dự định sẽ về thăm gia đình, chắc chắn bố mẹ rất nhớ cô.

 

- Mẹ ơi, ngày mai con rời đảo, chắc là sáng ngày kia là con về tới nhà mình thôi, mẹ, con sắp về rồi. Con nhớ bố mẹ quá!

 

Cô không hề nói cho anh biết cô sẽ về trong dịp Tết này, cô không muốn anh biết sự trở về của cô, hãy cứ để anh tin cô đang ở ngoài đảo xa xôi. Chuyến xe khách trở cô về với mẹ, đã ba năm nay cô không được ngủ bên mẹ, không được ôm ấp trong vòng tay của mẹ, ôi, cô mong thật nhanh thật nhanh được trở về mái ấm của mình.

 

Cô bước xuống bến xe khách, bễn xe ngày Tết đông đúc. Không khí Tết miền Bắc se se lạnh, cái rét ngọt của đã ba năm nay cô không được tận hưởng, bến xe ngày Tết đông đúc, cô đang cố gắng tìm ra anh trai vì anh nói sẽ ra đón cô về, cho cô khỏi đi xe ôm, cô loay hoay tìm chiếc điện thoại trong túi xách thì một tiếng nói cất lên, giọng nói này đã rất lâu cô chưa nghe thấy :

 

- Mình ra đón cậu thay cho anh Trung, tại sao về không nói cho mình biết ?

Cô sững sờ, cô không tin vào mắt mình nữa, là anh, là anh sao?

 

- Tại sao… tại sao… cậu.. biết…

- Biết là cậu về quê ăn Tết ấy à?  Sao tớ lại không biết chứ? Vì tớ luôn biết những gì cậu làm. Tớ biết ngày cậu ra Hải phòng thực tập, tớ biết ngày cậu ra đảo để dạy học, tớ cũng biết số điện thoại của trường cậu dạy nhưng tớ không gọi, tớ sợ cậu sẽ không nghe, tớ cũng biết ngày cậu nhận danh hiệu giáo viên dạy giỏ và tớ biết ngày hôm nay cậu trở vềi. Mọi chuyện về cậu tớ đều biết .

- Tớ… tớ…cậu…

 

Cô không thể nói gì lúc này nữa, cô hoàn toàn không thể tin được là anh đã nghĩ về cô nhiều như vậy, ba năm qua, anh vẫn luôn dõi theo cô ư? Anh luôn biết cô đang làm gì, vậy anh có biết cô nghĩ gì hay không ? Ôi. Nếu như anh biết cô nghĩ gì trong suốt những năm qua thì…

 

- Cho đến lúc tớ nói lời chia tay với Minh thì tớ mới biết trước đây tớ đãchọn lầm người. Người động viên khi tớ thi trượt là cậu, người luôn khích lệ tớ khi tớ ôn thi lạiđại học là cậu, người lắng nghe tâm sự của tớ khi tớ buồn cũng là cậu, người có thể kiên nhẫn hàng giờ chỉ để nghĩ ra một câu nói hay giúp tớ nhẹ lòng khi xa nhà cũng chính là cậu. Cậu mới chính là người mà tớ cần. Người tớ yêu cũng chính là cậu! Ba năm nay tớ vẫn luôn dõi theo cậu, và chờ một ngày cậu quay về. Và cậu biết không, cậu đã sai khi viết dòng cuối cùng trong cuốn sổ đó, thực sự tớ đã biết tình cảm cậu giành cho tớ từ rất lâu rồi nhưng cũng như cậu,tớ sợ cậu sẽ không chấp nhận tớ. Và tớ tưởng rằng cậu đã yêu một ai khác.

Chết rồi. Cuốn nhật kí. Chắc chắn là chị gái cô đã đưa cho anh cuốn sổ đó. Anh đã đọc những gì cô viết, vậy thì, tất cả.. ôi… tất cả những suy nghĩ của cô về anh, lúc cô cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc cô khóc vì nhớ anh, anh đều biết hết sao? Cô chỉ biết đứng lặng im và nhìn anh.

 

- Dù không biết nói như thế này có quá muộn hay không nhưng tớ vẫn muốn nói rằng, anh lại gần và khẽ thì thầm vào tai cô “ Anh yêu em”.

- Tớ…tớ…cậu…

 

Không để cô nói thêm gì nữa, anh ôm chặt cô vào lòng mình, anh khóc và anh biết biết rằng ở phía bên kia nước mắt cô cũng đang rơi.

Ảnh minh họa

 

Đây chính là quà tặng mà thượng đế ban tặng cho cô sao? Đã 10 năm kể từ ngày cô chỉ là một cô bé học lớp 10, cho đến bây giờ cô mới nhận được trái ngọt từ cái cây mà cô đã vun trồng, trái ngọt từ những ngày đau khổ, bao giọt nước mắt cô rơi cho anh giờ đã được đáp lại. Hạnh phúc đã mỉm cười với cô, yêu thương đã trở về bên cô, trái tim yêu thương của cô đã được sưởi ấm, anh đã ở bên cô, rất gần, rất gần, điều mà cô chưa bao giờ nghĩ đến, thế đã là quá đủ, cô thực sự hạnh phúc. Một điều kì diệu từ cuộc sống.

 

Anh đã thì thầm vào tai cô những câu mà hình như cô nghe giống một bài thơ:

“Yêu em như giọt sương mai cần bến bờ là lá

Yêu em như mây kia cần gió để bay đi

Yêu em như hoa mặt trời cần nắng

Yêu em như mùa đông cần chút lửa để xua tan lạnh giá

Yêu em như mặt trời cần bình minh để thức dậy

Và yêu em như chuyến đò cần một bến bờ để được bình yên”

 

Cô nhất định sẽ sửa lại dòng cuối cùng trong cuốn nhật kí viết riêng cho anh. Câu cuối cùng ấy sẽ là “ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”.

 

Và có một điều kì diệu khác mà phải tới khi hai người kết hôn anh mới cho cô biết, đó là anh cũng có một cuốn nhật kí dành cho cô : Và đây là cuốn nhật kí ấy :

 

Ngày… tháng…năm…

 

Cho đến bây giờ thì mình thật sự nhận ra rằng mình yêu ai thật sự. Mình thật quá vô tâm khi để cô ấy yêu mình lâu như vậy mà mình không hề biết. Khi đọc những câu cô ấy viết cho mình trong cốn nhật kí ấy, mình đã không thể ngăn nổi những giọt nước mắt. Thật sự cô ấy đã khóc vì mình nhiều như thế sao ? Nếu như chị của cô ấy không đưa cuốn sổ này cho mình thì điều gì đến bao giờ mình mới hiểu hết tình yêu của cô ấy đây ? Tại sao ? Tại sao cậu không nói rằng cậu yêu mình ? Cậu thật là một cô bé ngốc nghếch mà…Cậu nghĩ rằng cậu  không bằng Minh sao? Không đâu, cậu có những điều mà Minh không bao giờ có được, đó chính là sự trong sáng ,lòng bao dung và nhân hậu. Không bao giờ Minh có thể so sánh với cậu được.

 

Ngày…tháng… năm

 

Hôm nay mình nhận được thư từ đảo. Cô ấy nói rằng đã có người yêu ở ngoài đó. Thật sự như thế sao ? Thế là mình mất cô ấy thật rồi. Chính mình đã không nhận ra rồi khi mất đi mình mới bàng hoàng nhận ra là mình cũng đã yêu cô ấy nhiều biết chừng nào. Mình sẽ là một người bạn thân của cô ấy và cầu chúc cho cô ấy được hạnh phúc để bù đắp lỗi lầm của mình.

 

Ngày…tháng…năm…

Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học. Kể từ ngày gặp cô ấy ở đất liền cũng đã hai năm rồi. Mình đứng từ xa nhìn cô ấy đang vui đùa cùng lũ trẻ. Cô ấy gầy hơn trước, tóc cũng dài hơn nhưng hính như cô ấy đen hơn thì phải. Có lẽ là do khí hậu ngoài này…Mình thấy thương cô ấy thật nhiều…

 

Ảnh minh họa

 

Ngày…tháng…năm…

Cô ấy nói dối mình. Cô ấy chưa yêu ai ngoài đó cả. Mình biết điều đó khi hỏi những người dân ở đó. Tại sao? Tại sao cậu lại nói dối mình ? Hay bởi vì…

 

Ngày…tháng…năm…

Chị cậu cho mình biết rằng ngày mai cậu sẽ trở về, chắc là em cố tình không cho anh biết. Tớ hiểu. Cậu vẫn tin rằng tớ yêu một ai khác chứ không phải là cậu. Cô bé khờ khạo, cậu chưa thực sự hiểu về tớ rồi. Ngày mai, tớ sẽ nói cho cậu biết rằng người tớ yêu thực sự là ai, và sẽ không bao giờ cho cậu rời xa tớ nữa. Sẽ như vậy, không bao giờ tớ để mất cậu nữa…Ngày mai…Ngày mai sẽ đến…

 

Họ đã yêu nhau và đến với nhau như thế đấy bạn ạ. Tình yêu là một điều thiêng liêng, mà khi đã yêu thì ta chỉ biết nghĩ về người đó, bạn có đang yêu hay không, nếu bạn đang yêu ai đó thì đừng bao giờ giấu tình yêu của mình đi bạn nhé !

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Trang Vũ - hoamoclan

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn 

 

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogivet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Radio nhé!

 

 
 

Cảm động quá àh!!!

 
 
 
 

Có phải tình yêu, lòng chân thành, sự chờ đợi sẽ được đáp lại hay k? Tình yêu của cố gái thật đẹp và trong sáng và bao dung!

 
 
 
 

Em à. ! Phải đến bao giờ anh và em sẽ nghe 1 bản blogradio cùng nhau nhỉ... Anh sẽ đợi à .. đù bây giờ em đang hạnh phúc bên người mới... Nhưng khi nào mỏi mệt hãy về với anh nhé... anh chờ em...!!!!!!!!!!

 
 
 
 

Một cái kết có hậu. Hay!

 
 
 
 

Những người yêu nhau thực sự sẽ có một ngày trở về bên nhau. hãy tin vào điều đó nhé.....!!!!!

 
 
 
 

một kết thúc thật đẹp, chúc hai bạn luôn hạnh phúc bên nhau:D

 
 
 
 

Nguoi oi hay noi di!! Hay no'i cho long nhe bot', hay noi' de roi khong bao gio phai hoi tiec. Gui loi vao gio' di. Chuc cac ban mua dong am ap.

 
 
 
 

đâu phải kết thúc nào cũng đẹp như vậy, chúc bạn hạnh phúc

 
 
 
 

Chờ đợi là hạnh phúc! Hạnh phúc sẽ mỉm cười với những ai biết chờ đợi!liệu mình có thể chờ đợi như thế không nhỉ? Chắc ng ấy sẽ không bao giờ biết được điều đó đâu a nhỉ?

 
 
 
 

chỉ cần 1/2 tình cảm của nhân vật này thôi đối với mình cũng đã là hạnh phúc...ngày ấy qua lâu rồi, yêu thương đúng là mong manh...

 
 
 
 

Có một con đường mang tên là ....TÌNH YÊU ♥

 
 
 
 

Ô tình yêu bao giờ cũng đẹp như một bài thơ... Hạnh phúc quá khi ta yêu ai đó âm thầm chịu bao nhiêu hờn tủi vượt qua bao thời gian để cuối cùng tình yêu ấy được đáp lại...

 
 
 
 

mình đã không giữ ở trong lòng mà đã nói ra, nhưng anh không hề có tình cảm với mình, dù không có được anh nhưng ít ra trong lòng mình nhe nhành hơn,và có lẽ chỉ cần anh hạnh phúc là đủ dù người mang lại không phải là mình. em yêu anh heo còi của em ah!!!

 
 
 
 

cau chuyen that hay va cam dong. Minh khoc rui ne

 
 
 
 

Tình yêu của họ thật tuyệt vời. còn mình, mình có đủ mạnh mẽ, đủ tình yêu để đợi người đó không. có được hạnh phúc như họ không.

 
 
 
 

bi viet hay qua

 
 
 
 

bao giờ cũng vậy có những thứ mất đi rồi thì mới cảm thấy nó giá trị và quan trọng với mình biết nhường nào. khi bạn bất chấp mọi sóng gió của biển cả cũng như bất chấp sóng gió, bão bùng của tình yêu thì 2 trái tim sẽ gặp nhau và hòa vào làm một. Chúc bạn hạnh phúc với 1 tình yêu lâu bền.

 
 
 
 

truyện này hay...@@.mình cũng đọc rồi

 
 
 
 

Bạn có một tình yêu thật đẹp. Mình thấy thẹn khi tình yêu của mình không được như bạn. Nghe câu chuyện của bạn mình biết mình sẽ làm gì với tình yêu của mình rồi. Cảm on bạn nhiều nha

 
 
 
 

mấy bản nhạc trong Audio này là gì vậy nhỉ ? Cho em biết được không ạ ?

 
 
 
 

mot bai viet thuc su hay.minh ham mo tinh yeu cua 2 nhan vat trong cau truyen,neu co 2 nguoi nhu vay that minh to mo bay gio ho the nao.

 
 
 
 

hi.bn vẫn hay nghe blog đấy chu.m thay bai nay hay ne.m van luon mog hp se toi cho tat ca moi ng day.ca bn nua,ng bn moi ah

 
 
 
 

quả là một tình yêu đẹp, nhưng ấp ủ lâu quá!!!!!!!!

 
 
 
 

lúc em cười khi nhớ những kỉ niệm về anh, lúc em khóc vì nhớ anh“ Em sẽ ở bên anh suốt cả cuộc đời này, vì em yêu anh”.Tình yêu là một điều thiêng liêng, mà khi đã yêu thì ta chỉ biết nghĩ về người đó,trong mắt e chỉ có a,trong trái tim e chỉ có hình bóng a,và trong suy nghĩ e chỉ có a ngự trị trong tâm trí e. e yêu a,người e ghét nhất trên đời,người luôn làm e phải khóc vì nhớ a.

 
 
 
 

chuc mung ban vi sau mot thoi gian rat dai ban da tim duoc anh ay va ban may man hon rat rat nhieu nguoi cung cho doi nhung ko duoc ket qua gi

 
 
 
 

câu chuyện cảm động quá, tớ ước tớ cũng giống như anh chàng trong câu chuyện này..hichic

 
 
 
 

that la mot cau chuyen cam dong! lieu m co the cho duoc nhu co gai hay chang trai trong truyen da cho???ty lam trai tim ta dau cung chinh ty lam trai tim ta am ap hanh phuc.!

 
 
 
 

Mot cau chuyen tinh that lang man (^-^)

 
 
 
 

Mot ket thuc that dep , nhung nguoi yeu nhau roi se ve ben nhau . Vay neu chi co mot nguoi yeu mot nguoi thi sao ?

 
 
 
 

có thể cho tôi biết những bài nhạc nền của bài blog mưa này ko? nhạc lời mở bài đó....

 
 
 
 

câu chuyện hay và cảm động quá.có nhiều thứ tưởng chừng như đã mất mà hóa ra lại hiện hữu ngay bên mình.chúc mọi người sẽ tìm được một tình yêu như thế và cùng người ấy đón một noel an lành hp.

 
 
 
 

mình thật sự rất súc động khi nghe blog tuần này.mình mong tâtd cả những ai đang yêu sẽ yêu nhau nhiều hơn.và đừng làm người nình yêu đau khổ nũa

 
 
 
 

mình thấy câu chuyện nay rất cảm động và ý nghĩa. Thật sự tình yêu chân chính kỳ diệu như vậy,đôi khi người ta vô tình không nhận ra rằng hạnh phúc thật sự của mình đang hiện hữu bên cạnh mình. Chúc cho 2 bạn sẽ được bến bờ hạnh phúc và chúc cho những người đang yêu và đã yêu có thể đến được với nhau. Và những người chưa tìm được nửa kia của mình sẽ sớm tìm được người kia.....

 
 
 
 

Chúc anh chị hạnh phúc tình yêu của anh chị đẹp lắm ạ ! 10 năm ,ôi ngưỡng mộ quá .Anh ấy thật hạnh phúc

 
 
 
 

anh à, nhật kí của em vẫn chưa có hồi kết. phải chăng em cũng nên hé lộ tình cảm của mình. nhưng...cũng như cô gái ấy, em sợ.....

 
 
 
 

Tình yêu thật tuyệt vời, những điều kì diệu của tình yêu làm cho nguwofi ta cảm động chết đi được. có lẽ tôi đã không làm được như bạn gái lia nên hạnh phúc ccuar tôi không được trọn vẹn. Yêu 1 nguwofi quá nhanh và đến với nhau quá nhanh khiến lúc này đây, khi nhìn lại tôi lại có cảm giác khoảng cách xa quá. xa cả vè địa lý và tình cảm. Khoảng cách đó cả tôi và anh đều không tự mình vượt qua dc....chúc 2 bạn hạnh phúc và chúc cho các cặp đôi đang yêu hạnh phúc, bên nhau trọn đời....Tôi cũng mong bình yên nơi tâm hồn tôi

 
 
 
 

Ty that kj djeu nhug co that su m co gang vun dap thj ty se lon hon k? That may man khj ca 2ng da tjm thay nhau da yo nhau va xay dug cho ty cua m. Nhug co nhug ty m cag vun dap thj ng m yo laj cag xa m hon nhu the thj that dau kho. Co nen hjvog vao ngay maj k day???

 
 
 
 

Câu chuyện rất hay và cảm động. M đã bật khóc khi đọc đến đoạn 2 bạn gặp nhau và những trang nhật ký của chàng trai. M cũng rơi vào hoàn cảnh tương tự cô gái, nhưng đoạn kết câu chuyện của m buồn bã hơn. m đã k đủ tự tin để níu giữ c ấy bên m. Chúc các bạn Giáng sinh an lành bên những người mà bạn yêu thương!

 
 
 
 

thực sự có 1 tình yêu đẹp như vậy thật sao?

 
 
 
 

hay thiệt đó

 
 
 
 

Thật đáng yêu, đáng quý, đáng trân trọng về 1 tình yêu. Dù là lặng thầm, dù là đơn phương nhưng khi ta yêu thật lòng thì tạo hóa chắc chắn sẽ không trêu ngươi con người. Chúc các bạn trong tác phẩm và những người cùng tâm trạng thật vui thật hạnh phúc

 
 
 
 

Bài viết thật hay và cảm động. Ước gì mình dc như cô ấy.Mình cũng có 1 ty như vậy nhưng chắc không dc như cô ấy. noen sắp tới rồi mình nhớ ng đó quá

 
 
 
 

quả là mang lại nhiều xúc cảm .nhưng nếu nhân vật Minh không chia tay anh ấy thì sao? chưa chắc tình yêu đó là thật sự

 
 
 
 

Không hiểu sao cứ mối khi cái lạnh tràn về em lại càng nhớ, càng nghĩ về anh, về kỷ niệm của hai đứa mình nhiều hơn.Một mùa giáng sinh nữa lại gần về, cái lạnh ngày càng se sắt hơn.Chính cái lạnh giá càng làm cho em cảm nhận rõ hơn, sâu hơn về nỗi trống trải trong tâm hồn mình, từ ngày không có anh bên cạnh, từ ngày đó...Bọn mình xa nhau chưa lâu anh nhỉ? Về không gian, về thời gian, về suy nghĩ…Em quen anh,em ko hề biết anh là người như thế nào.em chỉ bít a rất tốt.em khờ khạo qua phải ko anh?khi em đã đặt tình yêu ở lơi a...nhưng giờ chúng ta khác nhau và xa nhau, để rồi từ đó đôi lúc mình em nghĩ vẩn vơ:"Tại vì cơn gió từ đâu đến cuốn đi hạnh phúcTại chiếc lá hay tại cây, gió vô tình hay tại lá đổi thay"Nhưng có cơn gió lạ nào đâu anh nhỉ và em cũng không bị “say nắng”, bị ngất ngây bởi một hình ảnh khác, có lẽ vì thế mà cho đến bây giờ hình ảnh của anh vẫn nguyên vẹn trong trái tim, trong suy nghĩ thổn thức của em hằng đêm - yêu thương và gần gũi.Xa nhau vì đâu? Người ta thường nói rằng không hợp nhau là lí do của tất cả các cuộc chia ly trong tình yêu, và có lẽ em với anh cũng không nằm ngoài quy luật lẽ thường đó. Anh và em, mỗi đứa rẽ theo một lối rẽ khác nhau, xa nhau, xa mãi...Không hiểu sao khi cái lạnh tràn về em lại càng nhớ, càng nghĩ về anh, về kỷ niệm của hai đứa mình nhiều hơn. Chính vì thế, từ khi xa anh em có một sở thích đặc biệt: lang thang một mình để cảm nhận cái lạnh đang hiện hữu - rất rõ. Bởi chính những lúc như thế tâm hồn em mới trở nên sâu lắng hơn, trầm tĩnh hơn để có thể sống thật với những suy nghĩ, những cảm xúc của chính mình và rồi từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây lặng lẽ trôi qua em chợt hỏi: Có bao giờ anh ngồi một mình đếm giọt thời gian rơi và nhớ đến em như em đang nhớ đến anh không?Em đã đón những mùa giáng sinh-những giáng sinh không hề ngọt ngào và ấm áp một chút nà.Có lẽ vì vậy mà khi quen a,em đã tự gieo vào lòng mình một điều gì đó??? để bây giờ khi cô đơn một mình trên đường tấp nập, em lại trống trải hơn, thổn thức hơn khi nhớ về những kỷ niệm bình yên bên anh nghe giọng anh trầm ấm, nhẹ nhàng cứ vang mãi trong nỗi nhớ của em.Đã nhiều lần em cố gắng tin rằng bọn mình đã xa nhau, đã mất nhau thật rồi, rằng anh không còn bên em nữa nhưng sao em càng muốn quên anh, quên mối tình đầu của chúng mình thì nỗi nhớ trong em lại càng khắc khoải hơn, càng hiện hữu rõ ràng hơn.Giáng sinh năm nay, em vẫn sẽ đi một mình như những năm trước-nhưng năm mà anh chưa xuất điện trong cuộc đời em,em vẫn sẽ đón giáng sinh một mình, dù biết em sẽ cô đơn lắm, sẽ nhớ anh lắm nhưng những giây phút được sống lại ký ức ngọt ngào ngày xưa với em cũng hạnh phúc lắm rồi... Và bởi em tin rằng, ở một nơi cách em hơn 1000km có người đang hạnh phúc chuẩn bị đón một mùa giáng sinh an lành.Giáng sinh ấm áp và ngọt ngào anh nhé! Dù không thể cùng anh đi đến cuối con đường, không thể cùng anh đón những mùa giáng sinh an lành nhưng ở nơi xa em vẫn luôn cầu chúc cho anh mãi ấm áp trong đêm noel lạnh giá.Trong em vẫn luôn vang mãi khúc yêu thương nhưng kỉ niệm của chúng ta...!

 
 
 
 

câu chuyện thật cảm động,mình ước sẽ được như cô gái ấy,dù có đau khổ nhưng cuối cùng hạnh phúc đã mỉm cười với cô ây.Chúc anh chị hạnh phúc

 
 
 
 

Hì..^^rút cục có một cái kết hậu cho những người iu thương nhau chân thành..Kái ji là của mình sẽ mãi mãi là của mình mà chỉ cần mình nâng niu và gìn giữ cho tới khi mình còn sống..^^

 
 
 
 

bai nay hay nhung no lam toi nho den mot nguoi ma den bay gio toi van chua xac dinh duoc rang tinh cam toi danh cho nguoi ay kla tinh ban hay la gi nuachi biet la toi rat nho co ay

 
 
 
 

đọc xong nước mắt lại lăn trên má

 
 
 
 

kết thúc thật có hậu,khác với kết thúc của mình

 
 
 
 

càng nghe càng muốn nghe

 
 
 
 

Hạnh phúc thật đấy!

 
 
 
 

Anh chàng ngốc cuối cùng cũng có được hạnh phúc của mình, hay và xúc động quá

 
 
 
 

Có thật sự nếu yêu ai thật lòng sẽ được đền đáp hay không? Liệu có khi nào sẽ mãi chỉ là sự chờ đợi trong vô vọng mà thôi.......

 
 
 
 

Thật sự blog này rất hay và cảm động,sau khi nge xong blog này mình mới tin trên đời này vẫn còn tình yêu thật sự, chúc hai bạn hạnh phúc

 
 
 
 

Câu chuyện thật hay và cảm động. Cảm phục cô gái trong truyện. Trong cuộc sống xô bồ, phức tạp và giá trị cuộc sống bị đồng tiền chi phối thì cái tình yêu, lòng tin , sự nhân hậu và vị tha của cô gái càng đáng được trân trọng. Triết lý "Hai người yêu nhau rồi sẽ tìm về được với nhau" luôn luôn đúng.

 
 
 
 

đôi khi tiếng cười lại mang đến hp.đôi khi những giọt nước mắt cũng tràn đầy hạnh phúc

 
 
 
 

that may man cho ban .ban that hanh phuc khi tinh yeu cua ban co ngay dom hoa ket trai.com minh khong may man nhu ban,minh cung cho doi mot nguoi nhung roi ket cuc nguoi do cung roi xa minh bo minh ma di, nghe cau chuyen cua ban xuc dong qua.

 
 
 
 

hay quá

 
 
 
 

Thật ngưỡng mộ

 
 
 
 

Mình đã khóc khi nghe blog nay. Đúng là một tình yêu dệp trong sáng

 
 
 
 

10 nam cho 1tjnh yeu,mjh that nguong mo.ty faj chag that su ky djeu den vay?co 1ng yeu mjh nkug nguoj ay laj cach xa mjh 2000km,nguoj ay noj he nay se ve tham mjh.mjh pjt tc mjh dah cko ng ay chua du de goj la ty,nkug sau khj nghe cau chuyen nay thj mjh hjeu mjh nen cho ng ay va kung la cho chjh bthan mjh 1co hoj de hy vog va cho doj.thanks pan rat nhjeu,chuc 2 pan hp

 
 
 
 

Bài hát ở cuối là bài Christmas when you were mine của Taylor Swift ^^

 
 
 
 

bai nhac nen hay qua,moi nguoi co the cho minh biet ten khong?

 
 
 
 

tình yêu thực sừ khó diễn tả,chúng ta hãy thật với lòng mình nhé , vì trong tình yêu không có chỗ cho sự nhút nhát đâu nhé,hãy giữ lấy hạnh phúc của chính bản thân , đừng để nó vụt mất khỏi tay mình,chúc mọi người mãi mãi hạnh phúc bên người mình yêu thương nhé^^

 
 
 
 

tôi đã khóc đã chảy nước mắt khi nghe câu chuyện này,tình yêu thật là trong sáng và đẹp biết dường nào.chỉ có thời gian mới chứng minh được tình yêu của con người.cô ấy là người hạnh phúc biết dường nào vì đã có một tình yêu như vậy tin chắc rằng cô ấy sẽ là người hạnh phúc nhất trong tình yêu của mình.chúc 2 người hạnh phúc.khi yêu khôg nên giấu tình yêu của mình nhưng liệu rằng tình yêu nào mình cũng có thể nói ra được hay sao.tình yêu đơn phương lúc nào cung đau khổ cả nhưng khi yêu mình luôn mong cho người đó hạnh phúc mặc dù người đó không biết sự tồn tại của tinh yêu cua mình.mong mọi người sẽ hạnh phúc trong tinh yêu của mình đã chọn.

 
 
 
 

Ngày trước blog radio chẳng được ghi lại nên hay bị bỏ lỡ nhiều chương trình quá...hi-...bây giờ thì mình sẽ chẳng bỏ qua 1 chương trình nào của blog radio nữa...hay vô đối !!

 
 
 
 

yêu nhau xa mấy cũng về với nhau.

 
 
 
 

hay the

 
 
 
 

yeu la kho

 
 
 
 

Thật là 1 câu chuyện xúc động và có 1 kết thúc có hậu. 1 tình yêu chân thành luôn đem lại những điều tốt đẹp.chúc cho những tình yêu đó mãi bền vững với thời gian!!!

 
 
 
 

Hay thế không biết, ước gì minh cũng có 1 tình yêu như thế


 
 
 
 

Chúc Anh Chị hạnh phúc vì đã tìm được nhau...........

 
 
 
 

Bai viet hay va cam dong qua.co gai that la hanh phuc khi tinh yeu cua co ap u trog lop cuoi cug cug co su dap tra lai.nhieu nguoi du co cho doi den dau cug khong co ket qua.chuc hai nguoi haoh phuc nhe!

 
 
 
 

Bai viet hay va cam dong qua.co gai that la hanh phuc khi tinh yeu cua co ap u trog lop cuoi cug cug co su dap tra lai.nhieu nguoi du co cho doi den dau cug khong co ket qua.chuc hai nguoi haoh phuc nhe!

 
 
 
 

cảm động gê gớm!!!!!!!!!!!1

 
 
 
 

Neu kaj j la cua mjh thj se la cua mjh maj maj k0n neu k phaj thj sao. Chuyen tjh dep vay pao h m0j co dc day

 
 
 
 

bai vjet that hay va y nghja.d0 la 1 ket thuk c0 hau

 
 
 
 

Những người yêu nhau sẽ đến được với nhau

 
 
 
 

Hôm nay mình ra đảo và tìm tới nơi cô ấy dạy học.

 
 
 
 

chỉ gói gọn trong hai từ: ý nghĩa. tình yêu không phải là sở hưũ nhau mà đơn giản nó chỉ là bên cạnh thầm cổ vũ và nhìn thấy "người đó" cười hạnh phúc. chỉ đơn giản vậy thôi. i am always with you wherever you go.

 
 
 
 

ban co the gui cho minh link bai blog "doan cuoi cuon nhat ki" nay o dang mp3 duoc ko

 
 
 
 

10 năm cho 1 mối tình...

 
 
 
 

1chuyen tjh dep ^ ^!

 
 
 
 

em hỏi bản nhạc không lời bài này là gì ạ. em nghe rồi nhưng không biết tên.

 
 
 
 

that cam dong, mot ket thuc dep. chuc a, chi mai hanh phúc!!!

 
 
 
 

câu chuyện này hay quá đi :)

 
 
 
 

tôi đả từng như câu chuyện này nhưng tại suy nghĩ như người con gái đó nên đã mât cô ấy.bây giờ tôi chỉ ước thời gian quay chở lai mà thôi

 
 
 
 

1 chuyện tình thật đẹp!đến bao jo thì người ta mới biết được tình cảm mình chứ.có lẽ không bao jo!

 
 
 
 

quá hay. ước gì mình cũng được yêu thương như bạn gái đó. mình thật bất hạnh

 
 
 
 

tuyet

 
 
 
 

Có lẻ niềm tin đã đưa họ lại gần nhau hơn.

 
 
 
 

hanh phuc se ko o dau xa ,hanh phuc se den khi ta biet doi cho

 
 
 
 

Tình yêu sẽ dành cho những người biết chân trọng và biết hi sinh cho người mình yêu!Hãy dũng cảm lên các bạn nhé!

 
 
 
 

Cảm động thật tớ khóc rồi này

 
 
 
 

Đang buồn nghe truyện này buồn thêm

 
 
 
 

Khi nghe câu chuyện này trên radio, mình cứ lặng người đi.Hôm nay đọc lại ming đã không ngăn được nhưng giọt nước mắt.Bây giờ vẫn còn tồn tại nhưng tình yêu đẹp và cảm động vậy sao?

 
 
 
 

cảm ơn blog số 212,mình đã tìm được mình trong câu chuyện này.và mình cũng chờ dợi như cô gái này nhưng chỉ là 6 năm.kết quả là sau chừng ấy năm mình tình cảm của mình đã được đền đáp một cách xứng đáng.cảm ơn số blog này đã làm cho người đó hiểu mình hơn

 
 
 
 

Vậy thì em sẽ chờ như người trong câu chuyện này anh nhé! dù biết rằng câu chuyện của em kết thúc chẳng có hậu đâu anh.Nhưng.........em sẽ chờ....2năm cũng không dài mà.Phải không anh?

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 210: Bao nhiêu cho đủ để lấp đầy mùa đông?   (03/12/2011)
Blog Radio 209: Khi ta biết đánh vần chữ mất   (26/11/2011)
Blog Radio 208: Phía cuối con đường   (19/11/2011)
Blog Radio 207: Khóc rồi hãy cười lên và bình yên em nhé!   (12/11/2011)
Blog Radio 206: Mưa   (05/11/2011)
Blog Radio 205: Mây xám   (29/10/2011)
Blog Radio 204: Có một nỗi nhớ chờ anh ở đây…   (22/10/2011)
Blog Radio 203: Hà Nội nhỏ thế sao ta chưa một lần tình cờ gặp nhau?   (15/10/2011)
Blog Radio 202: Anh vẫn nợ em một trái tim   (08/10/2011)
Blog Radio 201: Duyên   (01/10/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.