Chủ Nhật, 20/5/2012, 14:14 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau
  00:15, 18/2/2012 (GMT+7)
 

Lá thư trong tuần: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau – trích từ tuyển tập Thư gửi người yêu cũ – blogviet.com.vn tuyển chọn (phát hành 01/2011)

Bạn thân mến! Trong những trạng thái của tình yêu Blog Radio đã cùng bạn trải qua trong những số Blog Radio qua dường như có một trạng thái khó diễn đạt thành lời và chúng ta chưa từng nhắc tới. Đó là những mối tình không thể vượt qua giới hạn của nó… giống như những người đã cập bến hạnh phúc với người yêu thương của mình nhưng rồi tháng ngày trôi qua, cuộc sống lại có những khoảng trống nhất định không thể khỏa lấp dù bên họ vẫn là một hạnh phúc đủ đầy. Nó cũng giống như những cơn say đã dừng lại ở giới hạn của nó, và người ta chọn cách không bước qua để một người có thể trở về.

Mời bạn cùng trải qua những cung bậc xúc cảm rất đặc biệt ấy qua truyện ngắn Blog Radio kỳ này, một câu chuyện mơ hồ giữa vùng cao nguyên mây phủ…

Truyện ngắn: Mây Ngàn


Thị trấn R quanh năm mây phủ. Miền cao nguyên này điều đó không có gì là lạ. Người dân ở đây có một phong cách bình dị lạ thường, không ai bon chen, ganh đua với sự đời, họ từ tốn, chậm rãi như mây ngàn lơ lửng trên những đỉnh núi cao. Ở R, rượu nếp là một “ đặc sản” nổi tiếng. Những bông lúa mạch đang ngậm sữa được người dân thu hoạch về, đem chưng cất với loại nước suối lấy từ độ cao quanh năm mây phủ ấy tạo thành một loại rượu trắng đục có hương vị mà chỉ cần uống một ngụm nhỏ thôi cũng đủ cho bạn nhớ về R đến cả cuộc đời. Phương là một trong số những người đó.

Em biết về R như thế nào tôi không biết, chỉ nhớ những lần cùng em lặn lội hàng ngàn cây số đến đây, nhìn phong cảnh của R, tôi thấy thân quen như chính quê hương mình. Em thích rượu ở R và sự thực em uống rất nhiều. Lần đầu tiên nhìn em uống rượu tôi rất ngỡ ngàng. Trong cách nghĩ của tôi, em là một cô giáo thành đạt, hàng ngày đến lớp em được học trò thương yêu và đồng nghiệp mến phục, giọng nói dễ thương cùng vóc dáng hài hòa tưởng chừng một cuộc sống hạnh phúc luôn mỉm cười với em, vậy mà ở R, em đã khóc. Những giọt nước mắt không thể rơi ở nơi mà tôi và em đang sống, thế giới đó đầy lo toan và cạm bẫy, ai khóc, người đó sẽ yếu hèn và lạc lõng. Thế giới đó ta phải quên đi cái tôi của mình để hòa nhập với cộng đồng, có như vậy ta mới không thấy rằng mình bị bỏ rơi. Con người ở đó ai cũng lao vào công việc, công việc như là một phương tiện cứu cánh để ta quên đi chính mình nhưng cái tôi con người nào đâu chịu ngủ yên. Một cuộc sống bị lập trình và ngột ngạt, nhiều lần tôi muốn bứt phá nhưng rồi lại thôi. Ở R, em đã khóc, những giọt nước mắt hồn nhiên rơi. Có đứa trẻ thơ nhìn em thán phục:

- Trong hơn nước suối!

Rượu ở R không đắng chát mà đê mê ở đầu lưỡi. Em nhìn lên đỉnh núi bạc đầu nguyên thủy với lòng ngưỡng mộ sâu sắc.

- Anh lên đỉnh núi với em nhé!

Tôi không trả lời, tôi biết em đang nghĩ gì, tâm hồn em chất chứa đầy giông bão. Em đã chia tay người yêu trước khi cùng tôi đến R. Em nói, em cần sự thay đổi. Hạnh phúc đôi khi không phải đi chung một con đường.                                                          

Bạn đang theo dõi Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau - của website blogviet.com.vn và nhacvietplus.com.vn

Tôi cùng em vượt qua những con đường nhỏ, men theo bờ suối lên đỉnh, em đi trước, nhanh nhặn như một con sóc. Thỉnh thoảng em quay lại nhìn tôi cười.

- Con trai thành phố đi chậm quá.

Tôi mỉm cười, chân sải bước theo em. Lên cao, sương rơi nhiều, tôi nhìn bờ vai mỏng manh của em mà thương cảm, em vẫn bước đi rất nhanh.

Chúng tôi bỏ lại R, bỏ lại một cao nguyên im ắng cùng với ánh nắng chiều vụt tắt nơi xa.

- Em à, dừng lại thôi, mình đi quá xa rồi đó.

Tôi lo lắng nhìn đồng hồ, thời gian đang trôi nhanh về phía cuối ngày. Những đám mây trắng bạc như đọng lại trên ngọn cây, những làn gió mỏng nhẹ lành lạnh của vùng cao nguyên như báo hiệu điểm giới hạn của cuộc leo núi.

Em quay lại nhìn tôi mỉm cười, tôi thấy trong nụ cười của em vẻ bướng bỉnh hết sức nữ tính. Nó khiến tôi phải dừng lại những điều muốn nói với em khi liếc nhìn đồng hồ và lặng lẽ đi theo em tiến về phía trước. Không gian xung quanh chúng tôi lặng lẽ khác thường, cái bản chất nguyên sơ nhất của vũ trụ ngàn xưa như mở ra đưa chúng tôi vào cõi xa thẳm.

Khi chúng tôi gặp một con suối sâu chắn ngang đường cũng là lúc mặt trời không còn tỏa những ánh sáng dịu dàng xuống chốn sâu thẳm trong đại ngàn nữa, em vui vẻ nắm tay tôi lại ngồi trên một hòn đá lớn. Tôi thấy em không biểu lộ vẻ gì sợ sệt giống như là em đã chuẩn bị sẵn cho cuộc hành trình này, như thể em đã từng ở trong hoàn cảnh này nhiều lần rồi trong cuộc đời em. Trong tôi tồn tại rất nhiều những câu hỏi đại loại như vậy. Em khiến tôi ngạc nhiên rất nhiều.

- Ở với em như thế này có làm anh khó chịu không? Em nắm tay tôi hỏi ân cần.

- Không. Anh không cảm thấy khó chịu đâu, chỉ có điều ở đây không có sóng điện thoại nên anh không thể gọi điện về cho chị em và thật sự em khiến anh rất ngạc nhiên.

Bạn đang theo dõi Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau - của website blogviet.com.vn và nhacvietplus.com.vn

Tôi là anh rể của em, tôi và chị của em đã kết hôn năm năm và chúng tôi có với nhau một đứa con gái. Cuộc sống của vợ chồng tôi hạnh phúc, tôi không bao giờ cảm thấy một sự phàn nàn nào về gia đình của mình. Phương sống với vợ chồng tôi khi theo học đại học ở thành phố. Những năm sống chung nhà, tôi thường giúp đỡ em nhiều chuyện trong việc học hành và những lĩnh vực khác với tình cảm của một người anh trai, và vì vậy em rất quý tôi, những lúc em buồn em thường kéo tôi vào những quán cà phê nhạc Trịnh ngồi lặng im đắm mình vào những ca từ xa thẳm. Em nói em chỉ có thể chia sẻ mọi chuyện với tôi vì tôi biết im lặng, em không thể tìm được ở ai điều đó, cả ở người em yêu, có lần em đã gọi điện cho tôi và nói vậy trong những tiếng nấc. Bây giờ ở với em trong hoàn cảnh này tôi cũng không biết làm gì hơn là im lặng, tôi không khó chịu, cũng không hẳn quá lo lắng về việc không gọi được điện thoại về cho vợ, bởi vì cô ấy hiểu tôi, nếu tôi không gọi hẳn là có lý do nhất định, tôi im lặng, bởi vì điều đó cần cho em lúc này.

Chúng tôi ngồi im lặng bên nhau nghe tiếng róc rách nhẹ nhàng của con suối len qua những kẻ đá, chúng tôi nhìn những ánh đom đóm lập lòe trong đêm. Bất chợt em nhìn lên một vì sao xa xăm và nhắc tôi tên một bản nhạc: Star – Crosed Lovers. Đã lâu lắm rồi tôi không nghe bản nhạc này vì đơn giản là vợ tôi không thích, tôi không muốn làm cô ấy buồn. Tên của bản nhạc đó có nghĩa là những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu chính vì vậy mà hiếm có người phụ nữ có chồng nào thích nó.

- Em thích nghe bản nhạc đó à? Tôi nhìn  ngôi sao và hỏi.

- Em đã nghe nó từ ngày đầu tiên em đứng trên bục giảng, hôm đó vì quá bỡ ngỡ nên em đã dạy không thành công, em buồn bã muốn tìm ai đó để chia sẻ nhưng không có ai cả, anh đã ở quá xa để có thể giúp em điều đó. Em lang thang trên những con phố xa lạ và nghe được nó trong một quán cà phê thưa khách nơi cuối con đường. Lúc đó em đã nhớ tới anh.

- Nhớ anh à? Tôi ngạc hiên hỏi.

- Em cũng không biết vì sao nhưng quả thật lúc đó em đã nhớ đến anh và bây giờ cũng vậy. Mỗi khi nghe bài đó em thường nhớ đến anh trong những buổi chiều anh cùng em ngồi trong quán cà phê nhạc Trịnh lặng lẽ nhìn những dòng người đi lại. Cảm giác đó bình yên lắm, nó đã theo em đến tận bây giờ.

Chúng tôi ngồi bên nhau, im lặng trong sự bao bọc của màn đêm. Ngôi sao đơn côi như lùi ra xa hơn vào cõi vô định, ánh sáng của nó cứ nhạt nhòa, nhạt nhòa dần. Tôi không biết nói gì với em, chỉ biết im lặng nhìn những ngôi sao lẻ loi trên bầu trời. Quả thật cuộc sống của tôi hạnh phúc, tôi không thể tìm ra một sự phàn nàn nào về cuộc sống của tôi, tôi yêu vợ và con gái. Nhưng cũng có những lúc tôi thấy hình như nó chưa đủ, trong tôi vẫn có những khoảng trống vô hình, tôi không biết cụ thể nó là gì. Những đêm khi con gái đã ngủ, tôi thường ôm chặt vợ tôi trong tay, siết lấy cô ấy thật mạnh để cơ thể cô dán chặt vào tôi, tôi muốn bấu víu vào nó vì cảm thấy mình đang trôi vào cõi trống vắng vô cùng. Vợ tôi không hiểu được điều đó, cô vòng tay ôm tôi, rồi vỗ nhè nhẹ trên lưng tôi như người mẹ vẫn làm với con. Cô không hỏi tôi vì sao và tôi cũng không bao giờ giải thích. Ích gì chứ, vì tôi yêu vợ và con gái. Tôi chỉ muốn họ được hạnh phúc và đầy đủ, dần dần có một tấm màn rất mỏng, rất mỏng chắn giữa tôi với tổ ấm của mình, tuy nhiên tôi không bao giờ làm việc gì có lỗi với vợ và con gái. Tôi chôn chặt ý thức về mảnh đất trống vắng ấy trong đáy sâu của tim mình. Thế nhưng đêm nay ngồi bên em, cái ý thức về mảnh đất trống vắng mơ hồ ấy cứ dâng lên giống như một cái cây đang mọc lên trong lòng tôi, cành lá của nó đâm vào da thịt tôi đau buốt. Chính lúc ấy thì em kể về cuộc tình của em.

- Em biết R lần đầu tiên vào ngày sinh nhật lần thứ hai mươi sáu, người đó đã chở em đến đây và mời em rượu nếp của R. Đó cũng là lần đầu tiên em uống rượu. Người đó đã có gia đình, nhưng hai đứa em đã yêu nhau, cả hai đều cảm thấy tội lỗi, mặc dù chưa bao giờ chúng em đi quá giới hạn cho phép. Nhưng cảm giác tội lỗi vẫn cứ len lỏi vào trong tim mình, và ngày một lớn lên, nó khiến em khổ sở. Vì vậy lần sinh nhật ấy người đó đã chở em đến đây, chúng em đã uống thật say ở R, khi say rồi ta không còn cảm thấy mình có lỗi nữa, trong ta chỉ tồn tại một thế giới mà ta thích. Ở đó không có những nỗi lo toan về cuộc sống, không có những giới hạn cấm ta vượt qua, ở đó ta có thể làm những gì mà ta thích, giống như cảm giác khi ta chạy trên một thảo nguyên bao la vậy đó. Em đã uống rất nhiều rượu ở R nhưng cơn say nào rồi cũng phải dừng lại ở giới hạn của nó, em đã không bước qua, không bước qua để cho một người có thể trở lại. Em đã tiễn anh ấy về, em dùng từ tiễn vì khi đến đây, em đã biết mình thuộc về R, về cái thế giới hiền hòa, nguyên sơ, cái thế giới mình có thể gửi vào đó niềm quên lãng tự đấy tâm hồn mình, nhưng anh ấy là con người của thế giới khác, cái thế giới của những lo toan và trách nhiệm, em biết nơi ấy, người đó phải có trách nhiệm nắm tay một người đi về phía cuối của cuộc đời, đó là bổn phận của anh ấy ở cuộc đời này, em không thể nào tước bỏ đi cái bổn phận đó của anh, em không có quyền đó vì vậy em đã tiễn anh ấy.

Bạn đang theo dõi Blog Radio 221: Vì họ không bao giờ có thể là hai nửa của nhau - của website blogviet.com.vn và nhacvietplus.com.vn

Nói đến đây em dừng lại, hướng mắt nhìn về phía vì sao xa xăm.

- Ngôi sao đó sinh ra là để dành cho em phải không anh?

Tôi không trả lời em. Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt đang rơi trên má em, những giọt nước mắt trong như nước suối của một tình yêu chân thành, say đắm. Ngôi sao trên bầu trời kia không chỉ dành riêng cho em. Tôi biết điều đó. Nó sinh ra bởi những giọt nước mắt thủy chung của những con người khóc cho tình yêu trên cõi đời này, ta không đếm được bao nhiêu vì sao, bởi vì tình yêu không bao giờ có giới hạn kể cả những khi mọi thứ đã về với ngôi_ nhà _quên _lãng.

Tôi đánh thức em dậy khi những ánh sáng đầu tiên lọt qua vòm lá, chúng tôi men theo con đường cũ để về thị trấn R. Tôi với em ngồi trong một quán nhỏ, khá bình yên. Tôi gọi một bình rượu nóng, tuy nhiên với mục đích cho ấm bụng chứ không phải để say. Em mỉm cười:

- Em không tin nhưng rõ ràng cuộc đời này tồn tại những giới hạn phải không anh?

Tôi  không trả lời em mà nhìn những đứa trẻ thơ ngây ở R rồi uống cạn ly của mình.

Rời R, tôi không hẹn một ngày trở lại. Vì tôi đã luôn chôn chặt khoảng trống vô hình đó vào sâu thẳm trái tim mình, có nhiều cách sống, tôi đã chọn cho mình cách lãng quên vì điều đó giúp gia đình tôi hạnh phúc. Còn em, em đã thuộc về R, thuộc về R để cho cuộc sống diễn ra đúng với những gì mà nó đã định sẵn.

Vẫy tay chào R, tôi và em đều ngoảnh lại nhìn lên những đỉnh núi quanh năm mây phủ, cái bình yên sâu thẳm vẫn ở đó mãi mãi, dù cuộc đời có đầy những bão giông, những toan tính, bổn phận và sự chôn giấu lặng sâu trong trái tim mỗi người.

Pretend you’re happy when you’re blue. It isn’t very hard to do…                                                                                          

  • Blog Radio chuyển thể từ truyện ngắn của Hà Ngọc Vân – (địa danh trong bài đã được thay đổi)

 

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Radio nhé!

 

 
 

00 h 59 phutdù cuộc đời có đầy những bão giông, những toan tính, bổn phận và sự chôn giấu lặng sâu trong trái tim mỗi người.

 
 
 
 

cách chúng ta thay đổi cũng khó như cách chúng ta bắt đầu. 14.2 năm nay là khởi đầu cho sự thay đổi đó

 
 
 
 

hay,cảm động,^^

 
 
 
 

Anh cưới vợ,anh đã tìm được một nửa của mình.Vì mình không bao giờ là hai nửa của nhau phải không anh?

 
 
 
 

nhưng cơn say nào rồi cũng phải dừng lại ở giới hạn của nó, em đã không bước qua, không bước qua để cho một người có thể trở lại. mình thích câu nói này. vì bản thân mình và anh ấy cũng không phải là 2 nủa của nhau

 
 
 
 

Nhữg dòng cxuc đưa tôi trở về 1miền qkhứ đã qua.Khi đó,ctoi đã từng hp bên nhau,chưa bao giờ tôi nghĩ mình sẽ fải xa anh,và kug chưa bao giờ tôi tưởng tượng dk nếu ko có a,tôi sẽ bứơc tiếp ntnào..Nhưg rồi số phận thì có bao giờ theo ý muốn của con ng..1tai nạn đã mang anh ra đi trog ngày định mệnh ấy..Hơn 1năm rồi,thời gian có thể đã làm tđổi nhiều điều,nhưg dường như kí ức về a thì chẳg hề phaj nhạt..A đã đi mãi2,nhug tyo của a,traj tjm a,se còn ở đây,bên em,ở 1nơi xa,hãy luon mỉm cười a nhé,eya..... 01998561226

 
 
 
 

lẽ ra không nên nhớ thương nhau!Đó là một tình yêu không nên có trên đời :)nhưng sẽ rất nhớ và không hề muốn quên.......Sai...

 
 
 
 

có lẽ mình không là hai nửa của nhau phải không anh.nên số phận đã không cho chúng ta bên nhau phải không anh.em thật ngốc khi cứ phải chờ đợi

 
 
 
 

chúng mình có duyên được gặp nhau, được yêu nhau nhưng chúng mình không thể là của nhau mãi mãi được. hãy để lại cho nhau những hồi ức tốt đẹp nhất nhé anh. I WILL ALWAYS LOVE YOU.

 
 
 
 

có ai biết bài piano 17'55 không t thích bài này quá

 
 
 
 

Cau chuyen hay wa.e that ngoc khi bjet mjh ko the thuoc ve nhau ma van chap nhan yeu a.van co niu keo 1 t/y ko thuoc ve mjh.va nam giu 1 nua ko faj la cua mjh.jch ky va ngu ngoc.dang doj.....cho m dau chjt lum.

 
 
 
 

Cau chuyen hay wa.e that ngoc khi bjet mjh ko the thuoc ve nhau ma van chap nhan yeu a.van co niu keo 1 t/y ko thuoc ve mjh.va nam giu 1 nua ko faj la cua mjh.jch ky va ngu ngoc.dang doj.....cho m dau chjt lum.

 
 
 
 

Cau chuyen hay wa.e that ngoc khi bjet mjh ko the thuoc ve nhau ma van chap nhan yeu a.van co niu keo 1 t/y ko thuoc ve mjh.va nam giu 1 nua ko faj la cua mjh.jch ky va ngu ngoc.dang doj.....cho m dau chjt lum.

 
 
 
 

bài viết rất hay và giàu cảm xúc

 
 
 
 

nếu cho tôi điều ước tôi ước đừng gặp người ấy. bởi yêu người không nên yêu thi tôi đau lắm, đau đến khóc không còn chảy xuôi nữa mà chỉ còn chảy ngược vào trong.nếu có thể rời xa được tôi chọn cách ra đi nhưng sao tôi vẫn không sao bước đi được.tại sao zậy chứ sao tôi lại đau đén thế này. làm sao để lắng lòng hơn đây. làm sao để bước ra khỏi vực thẩm này đây. tôi sai hay người ta sai. và tại sao sự quan tâm ấy lại sai.

 
 
 
 

"Nơi em về ngày vui không em?Nơi em về trời xanh không em?Ta nghe nghìn giọt lệ, rớt xuống thành hồ nước long lanh"!:)

 
 
 
 

co le chung ta co duyen ma khong co no. nhung ma e da that ngoc khi tin rang chung ta co no voi nhau de ro bay gio minh em phai dau kho

 
 
 
 

CHIA TAY YÊU VA HẬN ,CÓ LẼ VẬY...KẾT THÚC VÀ LẠI BẮT ĐẦU!VÒNG TRÒN CỦA TÌNH ÁI LẠI BẮT ĐẦU..cái mà ta có đó chính là kinh nghiệm va khỏang trốnghey

 
 
 
 

t biet a ko phai la mot nua cua t nhung sao t luon hy vong vay chu? chi can mot lan comment cua a tui cung vui lam chu that su t rat rat thik a

 
 
 
 

Yêu thương không bao giờ ngừng.Tôi đang cô đơn vì biết mình đơn phương.hoanthao461@yahoo.com

 
 
 
 

một góc phố không tên có hay không một hp vô hình.....

 
 
 
 

có những thứ trong cđ thoáng chốc như 1 giấc mơ, nh nó làm ta đau và nỗi nhớ vẫn cứ theo đuổi ta mãi.........

 
 
 
 

nhung bai viet that su rat cam donh

 
 
 
 

giọng nam đọc nhỏ quá

 
 
 
 

những cơn say đã dừng lại ở giới hạn của nó, và người ta chọn cách không bước qua để một người có thể trở về.

 
 
 
 

Đoạn đầu cứ như là viết cho chính tôi vậy,cũng gặp một người vào một thời gian và địa điểm k nên gặp nhau,tôi chỉ bất chợt xuất hiện giữa cuộc đời cậu,lẽ ra k nên gặp nhau,k nên hò hẹn,k nên chia sẻ cho nhau nhiều đến như vậy...để rồi giờ đây tôi phải chọn cách k bước wa giới hạn để 1 ng có thể trở lại...

 
 
 
 

Bài viết rất hay. Mình và anh ý cũng không phải là hai nửa của nhau.Sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nhưng cũng sẽ chẳng bao giờ hết yêu nhau...

 
 
 
 

hay@_@

 
 
 
 

:)

 
 
 
 

Tình yêu không bao giờ có giới hạn........thích!!! hi vọng anh bỏ qua giới hạn đã từng mặc định sẵn, để em được bên anh trọn vẹn........Tình yêu sẽ chiến thắng tất cả...

 
 
 
 

hjxhjx,buồn quá.a với e cũng như thế sao.tình yêu mới bắt đầu mà a.A phải đi thật rồi.mình có thể là một nửa của nhau k a.E muốn chờ

 
 
 
 

hi. buồn quá. có những cuộc gặp gỡ trong chốc lát, để rồi khi rời xa ta, trong lòng thấy ngậm ngùi... a có lỗi vs em rồi @@

 
 
 
 

da lau lam roi minh lai nge blog.van cam giac ay.chut buon buon nhung rat thjk nge

 
 
 
 

bai viet rat tuyet voi.doi khi doi voi ai do a khong phai la gi nhung doi voi em thi a luon ton tai nhu mot the gioi tho mong,day ngot ngao ,em diu ,lap lanh mau sac ty.nhung gio day da xa toi r.chung toi da khong the maimai la mot nua cua nhau.ty ngay nao dep den the ma bay gio sao ma dau long,ra di nhanh den nhu vay.mot su that co le ra toi khong bh va co the tin dc.nhung time da troi wa ty do cung se mai la lang wen.su that mai khong bh la Mai mai mot tinh yo dau blog radio dau ak.

 
 
 
 

a không sợ cô đơn. a chỉ sợ cảm giác trống rỗng...giá như tình yêu là một thứ gì đó dể dàng đến và cũng dể dàng đi thì tốt quá.lúc đó a sẻ chẳng đau khổ và cảm giác trống rổng đến thế.e đã xa a thật rồi...........

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Blog Radio 220: Dường như ta đã yêu   (11/02/2012)
Blog Radio 219: Mưa tháng Giêng   (04/02/2012)
Blog Radio 218: Nụ hôn bất ngờ...   (28/01/2012)
Blog Radio 217: Tết đến trong tim mọi người   (21/01/2012)
Blog Radio 216: Mình em đi qua mùa đông   (14/01/2012)
Blog Radio 215: Nước mắt hải âu   (06/01/2012)
Blog Radio 214: Màu của thời gian   (31/12/2011)
Blog Radio 213: Lời nhắn gửi đêm Giáng Sinh!   (24/12/2011)
Blog Radio 212: Đoạn cuối cuốn nhật ký   (17/12/2011)
Blog Radio 211: Say nắng mùa đông   (10/12/2011)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
NHỊP SỐNG BLOGGER
 
Góc bình yên sống chậm
 
Vẻ đẹp của sự tĩnh lặng
 
Danh sách bạn đọc may mắn nhận vé mời Lễ Trao Giải Tôi và thần tượng
 
200 vé mời bạn đọc tham dự lễ trao giải "Tôi và thần tượng" 2012
 
Ấn phẩm đặc biệt của tháng 3: Phải yêu anh bao nhiêu mới đủ?
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.