Chủ Nhật, 20/5/2012, 14:19 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
“Nhận” là một hạnh phúc, nhưng “cho” còn hạnh phúc hơn nhiều…
  13:22, 1/1/2011 (GMT+7)
 

Blog Việt - Hà Nội mưa phùn gió bấc,

Sáng ra thấy Hà Nội ướt nhẹp, muốn ôm vào lòng mà sưởi ấm. Quyết tâm mãi tôi mới ra được khỏi cái chăn ấm yêu quý mà lao xuống đường. Hôm nay mới thực sự cảm nhận được vị đông rét ngọt là như thế nào. Những tin nhắn dặn dò: “Hà Nội lạnh lắm rồi, ra đường nhớ đội mũ len, quàng khăn, mặc áo ấm và đeo găng tay nhé...” - chợt thấy mình quá ư là hạnh phúc…

Xuống phố, lặng buồn khi thấy một bà cụ bán rau, chắc ngoài bảy mươi, cụ mặc chiếc áo khoác mỏng tang không che nổi tấm thân gầy còm. Thương lạ... Bên kia đường là một bé trai tầm mười ba, mười bốn, đang ngơ ngác với vài đôi dép và một hộp đựng đồ nghề đánh giầy. Lẽ ra, với độ tuổi ấy, em đang tung tăng đến trường, đang chơi đùa cùng chúng bạn, đang được vòng tay của cha, của mẹ ôm ấp thế mà giò phải gồng mình với cái đói, cái rét trong thời tiết khắc nghiệt này. Quần áo em gần như đã rách nát, cũ màu theo năm tháng, duy chỉ có đôi mắt là vẫn sáng trong, muốn lặng đi mà ngắm nhìn… Cuộc sống là thế, nhiều khi quá đủ đầy khiến người ta không nhận ra những thứ mình đang có.là hạnh phúc. Hạnh phúc luôn chia phần cho mỗi người. Người phần ít, kẻ phần nhiều nhưng xét cho cùng thì ai cũng có. Thế mà hằng ngày có biết bao nhiêu người gò bó, chìm đắm mình trong nỗi khổ đau. Nếu đã không mang lại hạnh phúc cho nhau thì đừng làm nỗi đau thêm dài hơn nữa…

Con người ta còn nhiều ích kỷ lắm! Muốn có yêu thương mà không tự tạo yêu thương cho mình, cứ chờ,cứ đợi, đợi cái ""cho"" của người khác thì biết bao giờ mới lớn , mới bình yên. Nhiều khi trách ông trời vô tình, lòng người thờ ơ, nhưng thử hỏi xem, ánh mắt ta có phải lúc nào cũng nhìn ra xa, bao trùm tất cả... nhìn sâu trong nụ cười của người khác để thấy nỗi đau giằng xé hay chỉ nhìn được cái xanh xanh của bầu trời qua khung cửa bé xíu? Chỉ nhìn đôi mắt trong của đứa trẻ thơ sao không nhìn những khi em lê lết ngoài đường để kiếm từng bát cơm. Nhìn những lúc mình hoang phí tiền bạc cho “bằng bạn bằng bè” sao không nghoảnh mặt sang mà nhìn đôi tay sần sùi và đôi mắt đã hoen màu của mẹ… Xin ta đừng yêu cái đẹp đẽ bóng bẩy bởi vỏ bọc hào nhoáng của đời,đừng yêu cái ngọt ngào sẵn có... Xin ta hãy dừng chân,bước chậm lại mà yêu cả những nỗi đau thẩm thấu vào da thịt... Yêu cả ánh mắt em buồn, yêu cả những giọt lệ đắng lòng, yêu bàn tay chai sần và thêm cả những nếp nhăn của mẹ, của cha...

Cái đẹp bóng bẩy luôn phơi bày ra ngoài để ta nhoài người ra mà bắt lấy. Rồi một ngày kia khi ta tìm thấy, nó là cái đẹp nhưng nên nhớ cho là nó chỉ là cái vỏ bề ngoài…

Sinh ra là một người có tố chất, trong một gia đình khá giả là một may mắn.

Sinh ra là một người bình thường, trong một gia đình bình thường là một hạnh phúc.

Sinh ra là một người không được đủ đầy, trong một gia đình khó khăn là một thử thách… 

Nếu bạn nằm trong số người may mắn và hạnh phúc thì bạn nên trân trọng những gì mình có thay vì nhăn nhó mà than vãn khổ đau. Nếu bạn nằm trong số những người đến sau được thử thách thì mong bạn hãy cố gắng hết mình để vượt qua, rồi một ngày kia  bạn bước ra xa, bạn sẽ thấy thành quả mà ta đạt được, có những điều khi dám đánh cược, thì sẽ không còn là thử thách nữa đâu…

Cuộc sống luôn có muôn màu muôn vẻ, thật là hạnh phúc khi ta biết sẻ chia. Tình yêu thì rất gần còn nỗi đau thì tít tắp, tạo hóa luôn sắp đặt cho con người sống ở một vị trí nào để biết mình là ai trong cuộc đời này.

Được “nhận” là một hạnh phúc, nhưng được “cho” còn hạnh  phúc hơn nhiều…

  • Gửi từ Face Book Dung Nhi – Hoàng Dung
     

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

 

 
 

Uhm, bài viết hay thật đấy. Đôi lúc thương và quan tâm một người, cứ tự hỏi tại sao mình phải cứ "cho" đi quá nhiều mà ko nhận được gì cả. HihiVà tự nhận ra rằng bản thân quá ích kỷ khi chìm trong nỗi bùn đau của chuyện yêu thương cá nhân, trong khi niềm tin, niềm tự hào của ba mẹ vẫn còn đó, nỗi vất vả của ba mẹ, những mảnh đời bất hạnh, những ước mơ....vẫn còn đó, tại sao chỉ vì iu thương mà ta gác nó một bên chứ! Ngốc thật đấy :)

 
 
 
 

Bài này hay thật đấy, đọc xong mới giật mình nhận ra rằng mình đang có một cuộc sống hạnh phúc mà nhiều người mòn mỏi tìm kiếm không được... trân trọng là hai từ tôi muốn nói lúc này. Thank you bài viết Dung Nhi-Hoang Dũng nhiều

 
 
 
 

Cám ơn bạn, mình đã hiểu ra rằng:"Sinh ra là một người không được đủ đầy, trong một gia đình khó khăn là một thử thách… "Và mình càng phải cố gắng để tìm ra hạnh phúc cho bản thân mình cùng gia đình:)

 
 
 
 

Bài viết của bạn rất tuyệt! Mình tin rằng bất cứ ai được đọc bài viết này cũng sẽ có cái nhìn thoáng hơn, đẹp hơn về cuộc sống vốn dĩ đang rất... phức tạp này, cũng giống như mình vậy ^^ Hãy cho đi yêu thương ta sẽ nhận được nhiều hơn thế những yêu thương hay ít nhất sẽ là sự bình yên trong tâm hồn :D

 
 
 
 

Câu này :nhìn những lúc mình hoang phí tiền bạc cho “bằng bạn bằng bè” sao không nghoảnh mặt sang mà nhìn đôi tay sần sùi và đôi mắt đã hoen màu của mẹ…Đã làm mình phải nhìn lại mình,hic

 
 
 
 

Sinh ra là một người có tố chất, trong một gia đình khá giả là một may mắn.Sinh ra là một người bình thường, trong một gia đình bình thường là một hạnh phúc.Sinh ra là một người không được đủ đầy, trong một gia đình khó khăn là một cơ hội…bởi vì chính môi trường đó là môi trường tốt nhất cho thành công của một con người.

 
 
 
 

Được “nhận” là một hạnh phúc, nhưng được “cho” còn hạnh phúc hơn nhiều…hi hi, qua blog của bạn, mình đã hiểu ra rất nhiều điều ........ cảm ơn bạn nhé

 
 
 
 

Bài viết thật hay.cuộc sống này hữu hạn...thời gian cư trôi mỗi lúc mốt nhanh dần theo năm tháng..nhận ra chỉ sống được trong hiện tại...cảm thấy..hanh. phúc..vì mình đang sống..chỉ thế là đủ..

 
 
 
 

Khi yêu thương không còn, anh cũng bắt chước người ta đổ xô đi mua những lời nói dối, tặng cho em. Em không trách anh đâu, bởi vì ai rồi cũng thế, người ta vẫn thích bắt chước nhau những điều này, điều nọ, miễn sao cho thoát được khỏi nhau. Người ta nghĩ những lời nói dối kia, chắc rằng người này sẽ không biết được đâu, bởi vì lời nói đó nằm trong tiềm thức, nơi sâu nhất mà chỉ có riêng ta mới có thể nhìn thấy mà thôi. Nhưng anh có biết không, sự thật giống như ánh sáng, có thể làm người ta chói mắt, nhưng giả dối thì ngược lại, đôi khi lời nói dối của những người ta yêu

 
 
 
 

Bài viết rất hay, rất có ý nghĩa. Có người đã nói với em rằng "em chỉ biết nhận mà không biết cho đi,cho đi cũng hạnh phúc lắm em àh". Em thấy mình cũng ích kỷ, nhưng em có tâm sự của mình,mà không thể nói ra...Chỉ mong anh hãy hiểu cho em,rằng em không bao giờ lừa dối anh, rằng giờ này em rất nhớ anh!

 
 
 
 

"Nhận" hạnh phúc thì dễ, nhưng "cho" hạnh phúc thì không phải ai cũng làm được. Có lẽ tôi cũng là một người quá ích kỷ rồi. Đọc xong bài này muốn thay đổi bản thân mình...

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Hãy dám thất bại, bạn nhé!   (20/10/2010)
Câu chuyện nhỏ của đom đóm và hoa mặt trời   (04/10/2010)
Chỉ một cái chìa tay, có thể thay đổi một cuộc đời   (04/10/2010)
Câu chuyện về ngọn hải đăng   (20/09/2010)
Chuyện "bí mật" của cỏ dại và cây lúa   (15/09/2010)
Chuyện đời: Được và mất…   (27/08/2010)
Cảm ơn đã xuất hiện trong cuộc đời tôi!   (11/08/2010)
Đừng sợ mất mát, đổ vỡ trong tình yêu, em nhé!   (11/08/2010)
"Triết lý" ăn kem   (28/07/2010)
Mạnh mẽ, cứng rắn hơn cả với bất hạnh   (28/07/2010)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
THO BLOGGER
 
Sắc tím bằng lăng
 
Xin cho tôi nắm lấy tay em đến cuối cuộc đời
 
Tức cảnh xuân quê
 
Gửi mưa cho nắng
 
Thiên thần cuối mùa thu
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
TRUYỆN ONLINE
  Nợ đời anh đã trả hết  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.