Chủ Nhật, 20/5/2012, 15:16 (GMT+7) Thông tin liên hệ Thông tin tuyển dụng Đặt làm trang chủ Tìm kiếm:
 
 
Hạnh phúc có đo được không anh?
  17:07, 10/2/2012 (GMT+7)
 

 

 

Truyện Onine

 

Tình yêu không dẫn lối

 

Lời tác giả: “Tình yêu là những chuyến đi dài, dù có không được cùng anh đi hết con đường phía trước, dù anh có đang ở phía sau em hay đang đi trước em 1 đoạn đường dài thì em vẫn mong anh hãy luôn đi tiếp hành trình của mình để tới được bến bờ của hạnh phúc. Cầu mong con đường đó sẽ không có quá nhiều chông gai… Như vậy em mới có thể mỉm cười thanh thản để bước tiếp…”

 

Đêm có lẽ là lúc con người ta yếu đuối nhất, là những gì bị vùi dập trong con tim lại hiện lên 1 cách rõ nét nhất, là những giọt nước mắt nhẹ nhàng làm ướt gối, là lúc em nghe lại bản tình ca anh gửi… cũng là lúc em muốn viết cho anh thật nhiều...

 

Anh biết không? Em cảm thấy khốn khổ và căm ghét chính bản thân mình khi mà cứ cố tỏ ra thật lạnh lùng, cứ cố tỏ ra rằng những lời anh nói đều vô nghĩa, cứ cố tỏ ra mình vô cảm đến tột độ. Em thực sự đau lòng lắm khi anh nói em là người anh yêu nhất trong những người đã đi qua cuộc đời anh, là người khiến anh phải suy nghĩ đến khốn khổ...

 

Anh hãy dừng lại đi, hãy dừng lại đi anh. Em không chịu nổi khi nghe những điều đó nữa đâu. Em sẽ lại muốn chạy tới bên anh và không cho anh đi đâu nữa đâu. Chúng ta hãy cứ để mọi chuyện như vậy nhé, bởi vì dù thế nào đi nữa thì chúng ta cũng không thể đến với nhau được.

 

Nhưng lúc này đây em lại chợt thấy có chút mãn nguyện, cảm ơn anh, cảm ơn cuộc gọi thật đúng lúc, em dường như được xoa dịu giống như 1 đứa trẻ đang mong ngóng 1 điều kì diệu.

 

Em không thể nào quên được ánh mắt của anh nhìn em. Ánh mắt khi ở trên tàu điện ngầm mình lạc nhau, ánh mắt khi anh quay trở lại tìm em. Đó là những ánh mắt khiến người ta dù có đi qua hết cả cuộc đời cũng không bao giờ có thể bỏ quên được.

tình yêu trái tim

 

Ngày  gần đây nhất chúng ta bất chợt bắt gặp lại nhau. Em đứng chôn chân tại chỗ, tim như muốn vượt ra khỏi lồng ngực, dường như em không thể còn đứng vững hơn được nữa, lúc đó em như kẻ ngây dại bị thôi miên bởi 1 ánh mắt chỉ cách em vài mét… Anh nhìn em không chớp mắt, ánh nhìn như thiêu đốt, như 1 điều bất ngờ sửng sốt,đôi mắt anh nheo lại và cố gắng dướn ra xa hơn để nhìn rõ hơn,dường như anh cũng không thể tin vào mắt mình,có lẽ anh đang nghĩ em đang là 1 ảo ảnh trước mặt anh?!.Chúng ta cứ như vậy,như 2 kẻ dại khờ không rõ mình đang làm gì,cứ đứng đó ngẩn ngơ.Chẳng thể bước đến,cũng chẳng thể chạy đi thật nhanh,khoảnh khắc ấy giống như thời gian đang bị  phù phép cho ngừng lại,đóng những lớp băng dày đặc.

 

Những lúc như thế, người ta dường như không còn đủ tỉnh táo để là chính mình, người ta cứ cố giống như 1 bức tượng vô cảm nhưng vẫn ứa nước mắt , chảy máu như một vết cắt sâu chạm tới xương tủy. Đó phần vì họ vừa hạnh phúc, cũng lại vừa đau khổ tột độ. Đó phần vì họ vừa như không muốn chạm đến phần sưng tấy nơi con tim mình, không muốn và né tránh tất cả để giảm đi tổn thương nhiều nhất thì họ lại phải gồng mình lên để trở thành kẻ lạnh lùng nhất.

 

Đó là thứ cảm xúc có lẽ thật khó xảy ra trong đời.

 

Nó khiến em nghĩ về thời gian mình đi lướt qua nhau như thế  ở 1 đất nước xa lạ. Em lại an ủi mình rằng, có lẽ trong đời này chúng ta cũng chỉ lướt qua nhau một vài khoảnh khắc vậy thôi, chúng ta không có may mắn được là của nhau mãi mãi.

 

Còn ánh mắt khi nửa đêm anh xuống Hà Nội tìm em chỉ để hỏi em 1 câu rằng “Em có hạnh phúc không? Anh ta có mang lại hạnh phúc cho em không?’’.

 

Ánh mắt đau khổ ấy lại khiến em phải nói ra những lời dối trá nhất “Em hạnh phúc lắm!Không còn gì hạnh phúc hơn được nữa!’’.

 

Anh đâu biết rằng…

 

Em hạnh phúc lắm khi người con trai đầu tiên khóc vì em trong cuộc đời này là anh! Em hạnh phúc lắm khi em được lấy những ngón tay của mình để lau nước mắt ứa ra trong đôi mắt anh.

 

Em hạnh phúc lắmvì em lại được gặp anh ở Hà Nội vào 1 ngày mùa đông lạnh  buốt mà anh vẫn cứ cố cởi chiếc áo khoác của mình áp lên người em trong khi anh chỉ mặc chiếc áo cộc mỏng manh và thì thầm vào tai em: “Yêu ạ, anh không lạnh,được nhìn thấy em thế này anh thanh thản lắm,hôm nay là ngày ấm áp nhất trong những năm mùa đông anh từng biết!’’.

 

cám ơn tình yêu

 

“Em xứng đáng được hạnh phúc và còn hơn thế nữa.Hãy hứa với anh là em sẽ luôn hạnh phúc đi’’.

 

Em sẽ hạnh phúc như thế nào hả anh? Khi mà không có anh em thậm chí còn chưa hình dung ra. Em chỉ biết im lặng. Vì em biết em phải rời xa anh thôi.

 

Có người nói với em rằng: Đôi lúc mình cần ích kỷ một chút, không phải sự ích kỷ đó là khiến cho người khác thất vọng hay đau khổ. Mà điều đó lại tốt cho cả hai. Phải rồi em cần phải ích kỷ cho cả anh nữa…

 

Anh thật ngốc!

 

Nửa đêm anh đi taxi gần 200km xuống đây chỉ để hỏi em 1 câu đó thôi ư? Và rồi khi nghe được câu trả lời thì lại cười như khóc, anh nói như vậy chính là thanh thản của anh sao. Lúc anh nhìn em, nước mắt ứa ra cũng là minh chứng cho điều đó sao?!

 

Hồ Tây lộng gió, sương giăng khắp lối, phở cuốn Trúc Bạch cũng đóng cửa từ lâu rồi, lần này xuống Hà nội đã bỏ lỡ quá nhiều thứ rồi.

 

Anh à,hạnh phúc có đo được không anh, hạnh phúc cũng có tiêu chuẩn để so sánh sao anh?! Hạnh phúc là gì giờ em chẳng biết nữa, chỉ biết rằng khi được anh ôm trọn vào lòng ,thì lúc đó là lúc em thấy mình yên bình nhất, thấy lòng thanh thản nhất… để em biết rằng cuộc sống vẫn đang tiếp tục, để biết rằng ít nhất vẫn có người đã và đang rất yêu em!

 

Để em hiểu rằng ít ra em vẫn có ý nghĩa với ai đó. Như vậy có lẽ cũng đủ để gọi là hạnh phúc anh nhỉ?!

 

P/S:Hãy quên em đi,cũng như cách em đang cố làm để quên anh.

 

Hà nội,những ngày cuối năm!

  • Gửi từ email sweetbaby164

 

 

 

CLICK nhận ngay quà Valentine ngọt ngào từ Blog Việt

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

 

 
 

Cảm giác khi hai người gặp nhau nhưng lại coi như không nhìn thấy nhau thật đáng sợ.

 
 
 
 

bác ah e có cảm giác............bác ..........đấy phải ko!e biết ..e cũng ...chả trách gì hết....bởi e luôn...là snow.........của bác.......chúc b ko buồn....thay vì buồn .....miss.........me!

 
 
 
 

Muốn khóc lắm.Một tình yêu đầy khốn khổ.

 
 
 
 

Tìm đc 1 tình yêu chân thành quả thực rất khó. Mộng mơ nhiều lại thất vọng ê chề.và rồi lại thu mình trong vỏ bọc cô đơn

 
 
 
 

Sao tình yêu của người con gái và người con trai lại khổ sở như thế. Đã xảy ra chuyện gì mà cả hai lại phải tự hành hạ bản thân mình như vậy? Yêu nhau nhiều như thế thì tại sao bằng mọi cách không đến với nhau. Đề rồi phải đau khổ và day dứt!

 
 
 
 

Họ nghĩ về nhau,sống vì nhau,họ phải ích kỷ cũng chỉ vì muốn người kia được hạnh phúc.Lý do thì chỉ người trong cuộc mới hiểu.Xin chúc cho hai bạn sẽ tìm được hạnh phúc.

 
 
 
 

''Hạnh phúc là gì giờ em chẳng biết nữa, chỉ biết rằng khi được anh ôm trọn vào lòng ,thì lúc đó là lúc em thấy mình yên bình nhất, thấy lòng thanh thản nhất…''.Anh có nghe thấy không?!

 
 
 
 

cảm động,những yêu nhau không đến được vơí nhau thật đáng thương

 
 
 
 

Cám ơn bạn vì bài viết này.Thật sự là rất cảm động.

 
 
 
 

Neu y nhau b hay y het mih dung de mih va ng ay phai kho mih chi co 1cuoc song vi vay hay lam ng minh y hanh phuc.. Cho du co ch j kung pai co gag song that vui ve vi ng mih y do b ah

 
 
 
 

Mình đã bật khóc khi đọc bài viết của bạn.Cảm xúc này mình rất hiểu và thông cảm với bạn.Cảm ơn bạn đã viết lên những điều đó để những tâm hồn như mình biết rằng không chỉ có riêng mình có nỗi khổ tâm như thế.

 
 

Chia sẻ trên Facebook Gửi tin qua E-mail In tin  
CÁC TIN KHÁC:
Tìm về với biển   (13/02/2012)
"Dường như em đã yêu" - Chính thức phát hành đón đầu Mùa Yêu 2012   (08/02/2012)
Lời tỏ tình đêm mưa   (07/02/2012)
CLICK nhận ngay quà Valentine ngọt ngào từ Blog Việt   (02/02/2012)
Bài học từ cuộc sống   (01/02/2012)
""Hẹn ước mùa xuân"   (26/01/2012)
Hơi ấm mùa xuân   (22/01/2012)
Đợi cho qua ngày 27 Tết được không anh?   (17/01/2012)
Gió đã mãi xa và không bao giờ trở về   (06/01/2012)
Cafe Blog - “Mỗi quyển sách hay là một cơ hội thay đổi cuộc đời”   (02/01/2012)
Tro ve dau trang
 
1 2 3 4 5
BLOGGING 24/7
 
Đêm…
 
Góc nhỏ cho anh
 
Những mùa hè đã mãi xa …
 
Bình yên "gió" nhé!
 
Có khi nào bạn cảm thấy…
TIN ẢNH
Blog Việt - “Dường như em đã yêu” - Là một lời tự sự nhưng trong nó như ánh lên sự hân hoan, thú vị và nhất là cảm giác bản thân ta đã chạm vào một thế giới thật thiêng liêng và ấm áp trong chính trái tim mình: Thế giới đầy màu sắc của tình yêu!
TIÊU ĐIỂM
BLOGGING 24/7
  Đêm…  
BLOG FAMILY
  Bay lên lần nữa cánh diều tuổi thơ ơi!  
ỐNG KÍNH BLOGGER
  Bóng mát tâm hồn: Hạnh phúc vô biên  
NHỊP SỐNG BLOGGER
  Góc bình yên sống chậm  
BLOG RADIO
  Blog Radio 234: Lựa chọn  
CAFEBLOGGER
  Có khi nào bạn cảm thấy…  
THO BLOGGER
  Sắc tím bằng lăng  
THĂM DÒ DƯ LUẬN
Bạn thích hoa gì?
Mình thích hoa hồng, còn các bạn thì sao?
 Hoa mai
Hoa đào
Hoa tuylip
Hoa nhài
Hoa hồng
Hoa cúc
Hoa huệ
Hoa sen
Hoa hướng dương
Hoa thủy tiên
   
Blog Radio/Blog Việt được phát triển bởi Công ty VNNPlus Blog Radio đã được bảo hộ bởi Cục Bản quyền Tác giả - Ghi rõ nguồn khi đăng tải lại chương trình Liên hệ : (+84) 4 37725502 - Fax: (+84) 4 37726658 - Email: Blogviet@dalink.vn
Giấy phép số 126/GP-TTDT do Bộ Thông tin và Truyền thông cấp phép ngày 25/09/2008.